Lâm Lan không thể ngồi yên trên chiếc ghế nhựa lạnh lẽo của đồn cảnh sát thêm một giây nào nữa. Cô lao ra khỏi cửa, bỏ lại sau lưng tiếng gọi hờ hững của viên cảnh sát trực ban và những tờ mẫu đơn khai báo còn chưa ráo mực. Ngoài kia, Chiết Giang về đêm không còn vẻ lộng lẫy của ánh đèn neon mà trở thành một mê cung tăm tối và ẩm ướt. Mưa đã ngớt nhưng hơi lạnh của đất bốc lên, quyện vào làn sương mù mờ ảo che khuất tầm nhìn. Cô bắt đầu chạy, đôi chân vốn dĩ đã rã rời từ chiều nay lại tiếp tục sải bước trên những con ngõ nhỏ thông ra khu bãi đất hoang phía sau trường tiểu học.
Mỗi con ngõ nhỏ (hồ đồng) ngoằn ngoèo với những bức tường gạch cũ kỹ phủ đầy rêu xanh đều trở thành nơi chứa đựng hy vọng và cả nỗi khiếp sợ của người mẹ. Lâm Lan vừa chạy vừa soi đèn pin điện thoại vào những góc khuất, những đống phế liệu bỏ hoang hay những hầm chứa ga tối tăm. Giọng cô lạc đi, trở nên khàn đục vì la hét: "Tiểu Nhu! Nhu Nhu ơi! Mẹ đây, con ở đâu?". Tiếng gọi của cô vang vọng vào những bức tường cao vút rồi dội lại, nghe như tiếng khóc than của một linh hồn bị bỏ rơi. Những người dân sống trong các căn hộ xập xệ hé cửa nhìn ra, nhưng rồi họ nhanh chóng khép lại, sợ hãi trước dáng vẻ điên dại của một người đàn bà đang bị nỗi đau gặm nhấm.
Càng đi sâu vào những khu vực vắng vẻ, trái tim Lâm Lan càng thắt lại. Cô chạy qua những dãy xưởng cơ khí đã đóng cửa, những bãi đậu xe container im lìm như những nấm mồ khổng lồ. Mỗi khi thấy một chiếc bóng mờ ảo từ phía xa hay nghe thấy tiếng mèo hoang gào lên trong đêm, cô lại giật mình hy vọng đó là tiếng của Tiểu Nhu. Cô vấp ngã liên tục, lòng bàn tay trầy xước rướm máu vì quệt vào nền đá dăm sắc nhọn, nhưng Lâm Lan không cảm thấy đau. Nỗi đau thể xác lúc này chỉ là một hạt cát so với cơn bão lửa đang thiêu rụi tâm can cô.
Khi đến gần khu vực nhà kho cũ nát cuối quận, nơi ánh đèn đường chỉ còn là những đốm sáng lẻ loi, Lâm Lan gần như kiệt sức. Cô quỳ sụp xuống mặt đất bùn lầy, hai tay bám chặt vào hàng rào sắt han gỉ, tiếng gọi con giờ đây chỉ còn là những tiếng nấc nghẹn ngào không thành tiếng. Trong bóng tối mênh mông, thành phố Chiết Giang vẫn vận hành một cách vô tình, những tòa nhà xa xa vẫn lấp lánh ánh đèn, trong khi một người mẹ đang gào khóc giữa những con ngõ không người, tìm kiếm một phép màu vốn đã không còn tồn tại. Cô không biết rằng, chỉ cách chỗ cô đứng vài trăm mét, bên trong lớp cửa sắt hoen ố của nhà kho bỏ hoang, một sự thật tàn khốc đang chờ đợi cô dưới ánh đèn mờ ảo của sự chết chóc.