Ánh đèn flash xanh lạnh từ máy ảnh của đội ngũ pháp y liên tục lóe lên, xé toạc bóng tối âm u bên trong nhà kho bỏ hoang nằm ở rìa quận. Mỗi tia sáng vụt lên lại phơi bày một góc cạnh của sự tàn khốc: những chồng lốp xe cũ phủ đầy bụi, những kiện hàng mục nát và những vệt bùn kéo lê kéo dài trên sàn xi măng. Lâm Lan đứng chết trân sau dải băng vàng của cảnh sát, đôi mắt cô dại đi, nhìn trừng trừng vào khoảng không phía sau những bóng áo trắng đang bận rộn khám xét. Khi một viên sĩ quan trẻ bước ra, ánh mắt tránh né và cái lắc đầu nhè nhẹ của anh ta như một nhát dao cuối cùng đâm xuyên qua lồng ngực cô.
Lâm Lan đẩy văng vòng tay ngăn cản của những người xung quanh, cô lao vào như một con thú bị thương. Giữa đống đổ nát, Tiểu Nhu nằm đó, nhỏ bé và cô độc đến tội nghiệp trên nền đất lạnh lẽo. Cô bé vẫn mặc bộ đồng phục trắng ban sáng, nhưng giờ đây nó đã lấm lem bùn đất và những vết rách xót xa. Lâm Lan không khóc, cô không còn sức để khóc. Cô quỳ xuống bên cạnh con, đôi bàn tay run rẩy chạm vào gò má đã mất đi hơi ấm, chỉ còn lại sự tái nhợt của cái chết. Tiếng nấc nghẹn ứ nơi cổ họng khiến khuôn mặt cô biến dạng trong một nỗi đau không lời nào tả xiết.
Ánh đèn pin của một nhân viên pháp y tình cờ lướt qua dưới gầm chiếc bàn gỗ mục nát ngay cạnh đó, làm lộ ra một vật thể màu hồng bị vỡ vụn. Đó là chiếc điện thoại hình thỏ hồng – niềm tự hào và cũng là hy vọng cuối cùng của Tiểu Nhu. Chiếc điện thoại đã bị đập vỡ nát, lớp vỏ nhựa cao cấp trầy xước thảm hại, để lộ ra những bảng mạch điện tử đứt gãy. Khi Lâm Lan nhặt lấy mảnh vỡ ấy, cô nhìn thấy trên đôi tai thỏ nhựa có một vết sẹo nhỏ, sâu hoắm. Đó là vết tích từ một lần Tiểu Nhu trượt ngã ở công viên, cô bé đã dùng chiếc điện thoại để đỡ lấy mình và từng mếu máo nói với mẹ rằng "Con làm đau thỏ hồng rồi".
Vết sẹo nhỏ bé ấy giờ đây như một minh chứng cho những giây phút giằng co tuyệt vọng cuối cùng của đứa trẻ. Tiểu Nhu chắc chắn đã ôm chặt lấy chiếc điện thoại này, đã cố gắng nhấn nút trái tim để gọi cho mẹ trong khi bị quỷ dữ chà đạp. Lâm Lan áp mảnh nhựa vỡ có vết sẹo ấy vào tim mình, cảm giác sắc nhọn của nó cứa vào da thịt đau đớn, nhưng cái đau ấy không là gì so với sự hối hận đang thiêu đốt linh hồn cô. Cô đã nghe thấy tiếng con qua chiếc điện thoại này, đã nghe thấy hơi thở cuối cùng của con mà không thể làm gì được. Giữa căn nhà kho hoang tàn, tiếng thét của Lâm Lan cuối cùng cũng bật ra, xé tan không gian tĩnh lặng, mang theo sự sụp đổ hoàn toàn của một người mẹ mất con.