MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẸ ƠI, ĐỪNG KHÓCChương 9

MẸ ƠI, ĐỪNG KHÓC

Chương 9

498 từ · ~3 phút đọc

Bên trong không gian ngột ngạt của nhà kho, mùi ẩm mốc quyện lẫn với mùi rỉ sét của sắt thép dường như đậm đặc hơn khi viên bác sĩ pháp y tiến lại gần viên cảnh sát trưởng, khẽ trao đổi bằng những thuật ngữ chuyên môn lạnh lùng. Lâm Lan dù đang chìm trong cơn mê sảng của nỗi đau, vẫn dỏng tai nghe từng chữ như một con thú bị dồn vào đường cùng. Từng câu chữ phát ra từ miệng người đàn ông mặc áo blouse trắng như những nhát búa nện thẳng vào tâm can cô. Kết quả sơ bộ cho thấy Tiểu Nhu đã trải qua những giờ phút kinh hoàng trước khi trút hơi thở cuối cùng.

Cô bé đã bị xâm hại một cách tàn bạo, những dấu vết trên cơ thể nhỏ bé tố cáo sự thú tính của kẻ thủ ác. Nhưng điều khiến trái tim Lâm Lan vỡ vụn hơn cả chính là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết: Tiểu Nhu tử vong do ngạt thở. Kẻ đó đã dùng đôi bàn tay thô bạo hoặc một vật nặng đè lên lồng ngực và cổ của cô bé để dập tắt những tiếng kêu cứu, ngay trong lúc cô bé đang cố gắng giữ kết nối cuộc gọi với mẹ qua chiếc điện thoại đồ chơi. Những âm thanh "sột soạt" và "tiếng gió lùa" mà Lâm Lan nghe thấy qua điện thoại chính là lúc Tiểu Nhu đang vùng vẫy trong vô vọng dưới sự kìm kẹp của quỷ dữ.

Mọi thứ xung quanh Lâm Lan bắt đầu chao đảo. Ánh đèn flash của cảnh sát, những khuôn mặt mờ ảo của đội ngũ pháp y và cả thi thể của đứa con tội nghiệp bắt đầu nhòe đi rồi quay cuồng như một cơn lốc xoáy. Cô thấy lồng ngực mình thắt lại, một cơn đau buốt chạy dọc sống lưng khiến hơi thở trở nên nghẽn đặc. Hình ảnh Tiểu Nhu với đôi mắt trong veo và nụ cười rạng rỡ buổi sáng nay hiện về, đối lập hoàn toàn với thực tại tàn khốc đang phơi bày trước mắt. Sự tương phản ấy quá lớn, vượt quá sức chịu đựng của một con người bình thường.

Đôi chân Lâm Lan không còn trụ vững được nữa, cô cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng rồi đổ sụp xuống nền xi măng lạnh lẽo ngay cạnh thi thể của con mình. Ý thức của cô lịm dần đi trong một màu đen đặc quánh. Tiếng hô hoán của các viên cảnh sát, tiếng bước chân chạy vội và tiếng còi xe cứu thương vang vọng từ xa xa đều trở nên mờ nhạt rồi mất hẳn. Trong cơn ngất lịm, Lâm Lan chỉ còn thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng trắng xóa, nơi Tiểu Nhu đang đứng quay lưng lại, vẫy tay chào mẹ trước khi tan biến vào màn sương mù vô định.