MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẸ ƠI, ĐỪNG KHÓCChương 10

MẸ ƠI, ĐỪNG KHÓC

Chương 10

628 từ · ~4 phút đọc

Bầu trời Chiết Giang vào ngày đưa tang Tiểu Nhu vẫn không dứt những cơn mưa dầm dề, thứ mưa lạnh lẽo và dai dẳng như muốn nhấn chìm cả thành phố vào sự u buồn tột cùng. Trong căn phòng tang lễ nhỏ hẹp của quận, khói nhang nghi ngút quyện vào không khí ẩm ướt tạo nên một mùi hương nồng nặc đến mức nghẹt thở. Lâm Lan ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ dài, đôi mắt trũng sâu và khô khốc, không còn một giọt nước mắt nào để rơi sau những đêm dài thức trắng bên linh cữu con. Cô mặc bộ đồ đen cũ kỹ, đôi bàn tay gầy guộc đan chặt vào nhau, cố gắng giữ cho bản thân không đổ gục trước những tiếng kinh cầu rì rầm của những người làm lễ.

Xung quanh cô, những người hàng xóm từ khu chung cư cũ kéo đến khá đông. Họ đứng thành từng nhóm nhỏ ở các góc phòng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía người mẹ đơn thân với ánh mắt vừa thương hại, vừa tò mò. Những tiếng xì xào bắt đầu lan ra, lọt vào tai Lâm Lan như những mũi kim châm. Có người tặc lưỡi tiếc cho một đứa trẻ ngoan, nhưng cũng có những lời bàn tán đầy ác ý về sự chậm trễ của cô vào buổi chiều hôm ấy. Họ xầm xì rằng giá như cô đừng tham công tiếc việc, giá như cô không để đứa trẻ đứng một mình dưới mưa, thì thảm kịch đã không xảy ra. Những ánh mắt thương hại đó không hề làm Lâm Lan thấy được an ủi, ngược lại, chúng như một chiếc lồng kính vô hình bóp nghẹt mọi dưỡng khí xung quanh cô, biến cô thành tâm điểm của một vở bi kịch mà mọi kẻ qua đường đều có quyền phán xét.

Lâm Lan cảm thấy lồng ngực mình đau nhói mỗi khi có ai đó tiến lại gần nắm lấy tay cô và nói những lời chia buồn sáo rỗng. Cô thấy ghê tởm sự tử tế giả tạo của những người vốn dĩ hằng ngày vẫn thường than phiền về tiếng nô đùa của Tiểu Nhu ở hành lang. Khi nhìn vào di ảnh của con gái, bức ảnh mà Tiểu Nhu cười tươi nhất với chiếc điện thoại thỏ hồng đeo trên cổ, Lâm Lan chợt nhận thấy một bóng đen lướt qua phía cửa sổ phòng tang lễ. Đó là một người đàn ông trung niên với dáng vẻ khắc khổ, đứng lặng lẽ dưới làn mưa bên ngoài sân, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào di ảnh của Tiểu Nhu với một vẻ thản nhiên đến rợn người.

Dòng người vẫn tiếp tục ra vào, tiếng khóc sụt sùi của những bà nội trợ và tiếng bước chân lẹp bẹp trên sàn nhà ẩm ướt tạo nên một bản nhạc tang thương hỗn loạn. Lâm Lan không nghe thấy gì nữa, cô chỉ cảm nhận được một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khi bắt gặp ánh mắt của người đàn ông đứng ngoài mưa kia. Hắn không phải là hàng xóm, cũng không phải người quen của cô. Sự xuất hiện lặng lẽ và cái nhìn đầy ẩn ý của hắn giữa đám tang u uất này giống như một điềm báo cho những chuỗi ngày tăm tối sắp tới. Trong khoảnh khắc ấy, nỗi đau đớn cùng cực trong lòng Lâm Lan bỗng chốc kết tinh lại thành một hạt mầm của sự căm hận, một thứ cảm xúc lạnh lùng bắt đầu nhen nhóm, thôi thúc cô phải sống tiếp để tìm ra kẻ đã dập tắt hơi thở của con mình.