Chưa đầy một tuần sau đám tang, cảnh sát quận chính thức thông báo về việc bắt giữ một nghi phạm quan trọng dựa trên các báo cáo về những đối tượng lảng vảng quanh trường tiểu học Nam Sơn. Kẻ bị còng tay đưa vào phòng lấy lời khai là Trần Hùng, một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, làm nghề sửa chữa điện nước tự do trong khu vực. Khi nhìn thấy hắn qua lớp kính một chiều của phòng thẩm vấn, Lâm Lan bàng hoàng nhận ra đó chính là gã đàn ông với chiếc ô đen đã đứng lặng lẽ ngoài sân phòng tang lễ ngày hôm ấy. Hắn mặc một chiếc áo khoác bạc màu, đôi bàn tay thô ráp đan vào nhau đặt trên bàn, dáng vẻ toát lên sự khắc khổ của một người lao động lam lũ, dễ dàng khiến người khác lầm tưởng về một bản tính hiền lành, cam chịu.
Tuy nhiên, điều khiến Lâm Lan cảm thấy rợn tóc gáy chính là ánh mắt của hắn. Trái ngược với vẻ ngoài có phần nhút nhát và khép nép, đôi mắt Trần Hùng sâu hoắm, lạnh lẽo và hoàn toàn thiếu vắng sự dao động của một kẻ đang đối mặt với tội ác tày trời. Hắn trả lời các câu hỏi của cảnh sát bằng một giọng điệu chậm rãi, đều đều, không một chút gợn sóng. Hắn thừa nhận mình có đi ngang qua cổng trường vào buổi chiều hôm đó vì có lịch sửa ống nước cho một hộ dân gần đó, nhưng hắn phủ nhận mọi cáo buộc liên quan đến việc bắt cóc hay xâm hại Tiểu Nhu. Ánh mắt hắn thỉnh thoảng lại quét qua phòng thẩm vấn, như thể hắn biết rõ có người đang quan sát mình từ phía sau lớp kính.
Cảnh sát hình sự Lý, người trực tiếp lấy lời khai, cố gắng gây áp lực bằng cách đưa ra những hình ảnh về chiếc cặp sách và hiện trường nhà kho, nhưng Trần Hùng chỉ khẽ lắc đầu, đôi môi mỏng mím chặt lại. Hắn đưa ra một bằng chứng ngoại phạm khá thuyết phục: vào thời điểm vụ án xảy ra, hắn đang ở một cửa hàng kim khí để mua vật tư và có hóa đơn ghi rõ thời gian. Sự bình tĩnh đến mức bất thường của Trần Hùng bắt đầu tạo ra một áp lực ngược lại đối với những người điều tra. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi hay hối lỗi, mà thay vào đó là một sự thách thức ngầm ẩn sau vẻ ngoài khắc khổ của một kẻ làm thuê nghèo khổ.
Lâm Lan đứng trong bóng tối của phòng quan sát, đôi bàn tay cô siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rướm máu. Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Trần Hùng, cố gắng tìm kiếm một dấu vết của quỷ dữ ẩn sau lớp mặt nạ hiền lành kia. Bản năng của một người mẹ mách bảo cô rằng chính hắn là kẻ đã cướp đi Tiểu Nhu, chính hắn là người đã hiện diện trong cuộc gọi cuối cùng của con gái cô. Nhưng khi nhìn vào sự tự tin và xảo quyệt trong ánh mắt lạnh lẽo của hắn, Lâm Lan chợt nhận ra rằng công lý mà cô mong chờ có lẽ sẽ không đến một cách dễ dàng. Một cuộc chiến tâm lý dai dẳng và đầy cam go bắt đầu lộ diện, nơi mà kẻ thủ ác dường như đã chuẩn bị mọi con đường tháo chạy cho chính mình.