MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẸ ƠI, ĐỪNG KHÓCChương 12

MẸ ƠI, ĐỪNG KHÓC

Chương 12

614 từ · ~4 phút đọc

Bên trong phòng thẩm vấn, bầu không khí trở nên đặc quánh dưới ánh đèn tuýp trắng lạnh lẽo. Trần Hùng vẫn giữ tư thế bất động, gương mặt hắn lầm lì như một tảng đá cũ kỹ. Mỗi khi cảnh sát Lý đưa ra một câu hỏi về sự hiện diện của hắn tại hiện trường, Trần Hùng lại bắt đầu một vòng lặp khai báo quanh co, đầy rẫy những chi tiết vụn vặt về việc sửa chữa điện nước để đánh lạc hướng. Hắn thản nhiên kể về việc mình đã đi vào con ngõ đó chỉ để tìm một cửa hàng bán ống nhựa cũ, nhưng lại không thể nhớ nổi tên cửa hàng hay khuôn mặt người bán. Những câu trả lời của hắn luôn nằm ở ranh giới giữa sự mơ hồ và tính hợp pháp, khiến các điều tra viên không thể tìm thấy một khe hở nào để tấn công trực diện.

Điểm mấu chốt của sự tự tin nơi Trần Hùng chính là việc hắn nắm rõ địa hình và tình trạng hạ tầng của khu vực này. Khi cảnh sát Lý đập tay xuống bàn, yêu cầu hắn giải thích tại sao không có bất kỳ hình ảnh nào của hắn được ghi lại trên các camera an ninh quanh khu vực nhà kho, Trần Hùng khẽ nhếch mép, một cử động rất nhỏ nhưng đầy vẻ nhạo báng. Hắn thong thả nhắc lại rằng vào đúng buổi chiều hôm đó, toàn bộ hệ thống lưới điện ở khu phố cũ đang được bảo trì định kỳ để nâng cấp đường dây. Việc cắt điện luân phiên đã khiến các camera giám sát công cộng dọc con đường dẫn đến nhà kho bỏ hoang trở thành những con mắt mù lòa đúng vào thời điểm vụ án xảy ra.

Hắn tận dụng sự cố kỹ thuật này như một lá chắn hoàn hảo. Trần Hùng hiểu rằng trong luật pháp, nếu không có bằng chứng hình ảnh trực tiếp ghi lại hành vi phạm tội, thì mọi lời buộc tội chỉ dừng lại ở mức nghi vấn. Hắn thậm chí còn tỏ ra "hợp tác" bằng cách gợi ý rằng có lẽ hung thủ đã lợi dụng bóng tối và sự thiếu hụt camera để ra tay, một cách gián tiếp tự minh oan cho mình bằng chính sơ hở của thành phố. Mỗi lời hắn thốt ra đều được tính toán kỹ lưỡng, chậm rãi và rành mạch, không hề có dấu hiệu của sự hoảng loạn hay mất bình tĩnh thường thấy ở những kẻ phạm tội lần đầu.

Đứng sau tấm kính một chiều, Lâm Lan cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khi nghe những lời đối đáp trơn tru của kẻ thủ ác. Cô nhìn đôi bàn tay thô ráp của hắn – đôi bàn tay có thể đã siết chặt cổ Tiểu Nhu – đang nhịp đều đặn trên mặt bàn như đang đếm từng giây phút trôi qua của một kế hoạch đã được dàn dựng tỉ mỉ. Sự xảo quyệt của Trần Hùng không nằm ở những lời nói dối trắng trợn, mà ở cách hắn biến những sự thật khách quan về việc hỏng hóc camera thành bằng chứng ngoại phạm cho chính mình. Lâm Lan nhận ra rằng cô không chỉ đang đối đầu với một kẻ sát nhân, mà còn đang đối mặt với một bộ óc tội phạm cực kỳ am hiểu cách vận hành của hệ thống giám sát đô thị, kẻ đã biến sự đen đủi của định mệnh thành cơ hội để nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.