Lâm Lan bước vào văn phòng của cảnh sát hình sự Lý khi những tia nắng cuối ngày đã tắt hẳn, để lại một không gian xám xịt và đầy mùi giấy tờ cũ. Anh Lý ngồi sau bàn làm việc, gương mặt hốc hác với đôi mắt vằn đỏ vì nhiều đêm thiếu ngủ. Trước mặt anh là xấp hồ sơ dày cộm về vụ án của Tiểu Nhu, nhưng dường như nó không mang lại câu trả lời mà Lâm Lan đang mòn mỏi đợi chờ. Khi thấy cô, anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài trĩu nặng sự bất lực của một người làm nghề thực thi pháp luật nhưng lại bị chính thực tế nghiệt ngã trói buộc.
Lâm Lan không ngồi xuống ghế, cô đứng đối diện anh, đôi tay bấu chặt vào mép bàn, giọng run rẩy hỏi về kết quả xét nghiệm mẫu vật lấy từ hiện trường nhà kho. Cảnh sát Lý tránh ánh mắt của cô, anh lật giở những tờ báo cáo kỹ thuật với những thông số khô khan rồi chậm rãi giải thích. Anh thừa nhận rằng đơn vị điều tra đang gặp phải một bế tắc cực kỳ lớn. Cơn mưa phùn dai dẳng và nặng hạt của Chiết Giang vào buổi chiều định mệnh đó đã trở thành đồng phạm vô hình của kẻ thủ ác. Nước mưa len lỏi qua mái tôn thủng của nhà kho, rửa trôi và làm tạp nhiễm hầu hết các dấu vết sinh học quan trọng. Những mẫu DNA thu thập được từ cơ thể Tiểu Nhu và hiện trường đều bị pha loãng và lẫn lộn với bùn đất, khiến việc tách chiết mã gen để đối chiếu với Trần Hùng trở nên bất khả thi về mặt kỹ thuật.
Mỗi lời anh Lý nói ra như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào niềm tin mong manh của Lâm Lan. Anh giải thích thêm rằng dấu vân tay trên chiếc điện thoại đồ chơi cũng không thể sử dụng được vì bề mặt nhựa nhám bị ướt và có dấu hiệu bị lau chùi sơ sài nhưng đủ để làm mờ mọi chi tiết nhận dạng. Dù mọi nghi ngờ của cảnh sát đều đổ dồn vào Trần Hùng, nhưng trong quy trình tố tụng hình sự của Trung Quốc, niềm tin cảm tính không thể thay thế cho chứng cứ vật chất. Thiếu bằng chứng DNA trực tiếp, việc buộc tội một người về hành vi giết người và xâm hại tình dục là điều cực kỳ mạo hiểm và gần như chắc chắn sẽ bị tòa án bác bỏ.
Lâm Lan cảm thấy mặt đất dưới chân mình như đang sụt lún. Cô nhìn vào đôi bàn tay sạch sẽ của viên cảnh sát, rồi nghĩ về đôi bàn tay thô ráp của Trần Hùng, kẻ đang ngồi bình thản trong phòng giam tạm thời. Cô tự hỏi công lý ở đâu khi một kẻ sát nhân có thể thoát tội chỉ vì một cơn mưa chiều. Sự thừa nhận yếu ớt của cảnh sát Lý về việc "thiếu chứng cứ trực tiếp" không chỉ là một thất bại về mặt nghiệp vụ, mà nó còn là một nhát dao chí mạng cứa vào linh hồn đang rỉ máu của Lâm Lan. Cô rời khỏi đồn cảnh sát với bước chân lảo đảo, trong đầu vang lên tiếng cười nhạo báng kín đáo của Trần Hùng, kẻ đã tính toán đến cả sự giúp đỡ của thiên nhiên để tẩy sạch tội ác của chính mình.