MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẸ ƠI, ĐỪNG KHÓCChương 14

MẸ ƠI, ĐỪNG KHÓC

Chương 14

571 từ · ~3 phút đọc

Sáng thứ Hai, tại phòng hòa giải của viện kiểm sát, Lâm Lan phải đối mặt với một nhân vật mới đầy quyền lực: luật sư bào chữa cho Trần Hùng. Hắn là một người đàn ông ngoài năm mươi, diện bộ vest phẳng phiu và mang cặp kính gọng vàng che giấu đôi mắt sắc lẹm. Ngay từ giây phút mở đầu, gã luật sư không hề nhắc đến hành vi của thân chủ, mà thay vào đó, hắn lật mở những tấm ảnh hiện trường và bắt đầu một cuộc tấn công tàn nhẫn vào vai trò làm mẹ của Lâm Lan. Hắn dùng một tông giọng điềm tĩnh, thứ âm thanh nghe như sự thấu cảm nhưng thực chất lại chứa đựng những lưỡi dao tẩm độc.

Hắn bắt đầu xoáy sâu vào sự "chậm trễ định mệnh" của cô. Gã luật sư đưa ra các số liệu về khoảng thời gian từ lúc tan học đến lúc Lâm Lan có mặt tại hiện trường, rồi đặt ra những câu hỏi đầy tính chất dẫn dắt trước mặt các viên chức pháp lý. Hắn lập luận rằng trong một thành phố công nghiệp đầy rẫy phức tạp như thế này, việc một người mẹ để con gái tám tuổi đứng đợi một mình bên lề đường là sự thiếu trách nhiệm nghiêm trọng. Hắn khéo léo biến Lâm Lan từ một nạn nhân trở thành một "đồng phạm vô ý" của số phận, tạo ra một màn sương mù đạo đức để che lấp tội ác của Trần Hùng. Mỗi câu nói của hắn như muốn khắc sâu vào tâm trí mọi người một ý niệm: nếu người mẹ làm tròn bổn phận, thảm kịch đã không có cơ hội xảy ra.

Tồi tệ hơn, gã luật sư bắt đầu khai thác những kẽ hở trong hồ sơ điều tra. Hắn cho rằng việc không có chứng cứ DNA trực tiếp là minh chứng cho thấy cảnh sát đang cố tình ép cung thân chủ của hắn để xoa dịu dư luận xã hội. Hắn dùng những thuật ngữ pháp lý khô khan để tấn công vào sự vắng mặt của camera giám sát, biến sự "hỏng hóc do sửa chữa điện" thành bằng chứng cho việc thân chủ hắn là nạn nhân của sự trùng hợp ngẫu nhiên. Mỗi lần Lâm Lan định lên tiếng phản bác, gã luật sư lại dùng những điều luật về "nghi ngờ hợp lý" để chặn đứng cô, khiến cô cảm thấy mình như đang bị xét xử ngay tại nơi lẽ ra phải bảo vệ mình.

Lâm Lan ngồi đó, đôi môi run rẩy vì uất ức. Cô phải nghe kẻ đứng ra bảo vệ tên sát nhân dùng chính nỗi đau lớn nhất đời cô để làm lá chắn cho hắn. Sự đổ lỗi về việc "quản lý con cái" không chỉ là một chiến thuật pháp lý, mà còn là một đòn đánh tâm lý hiểm độc nhằm làm nhụt chí của người mẹ. Cô nhìn thấy gã luật sư khẽ chỉnh lại gọng kính, ánh mắt hắn loé lên sự tự mãn của một kẻ biết mình đang nắm quyền kiểm soát cuộc chơi. Lâm Lan chợt nhận ra rằng, trong căn phòng này, sự thật không còn quan trọng bằng những lý lẽ xảo trá, và công lý đang bị những kẽ hở luật pháp bóp nghẹt từng ngày.