Phiên tòa sơ thẩm diễn ra vào một buổi sáng mùa đông buốt giá, khi sương mù bao phủ dày đặc những bậc thang đá của tòa án nhân dân thành phố. Lâm Lan ngồi ở vị trí bị hại, đôi vai gầy guộc lọt thỏm trong không gian rộng lớn và trang nghiêm của phòng xử án. Cô cảm thấy mỗi hơi thở đều mang theo cái lạnh thấu xương, không chỉ từ thời tiết mà còn từ sự hiện diện của kẻ đang đứng trước vành móng ngựa. Trần Hùng xuất hiện với bộ quần áo tù nhân rộng thùng bành, gương mặt hắn dường như tiều tụy đi nhiều, nhưng đôi mắt lạnh lẽo ngày nào giờ đây đã được thay thế bằng một vẻ mặt tội nghiệp, đầy cam chịu.
Khi công tố viên đọc bản cáo trạng về những tội ác ghê tởm, cả phòng xử án như lặng đi vì phẫn nộ. Thế nhưng, đến phần dành cho bị cáo phát biểu, Trần Hùng bất ngờ đổ gục xuống, hai tay ôm mặt và bắt đầu nức nở. Tiếng khóc của hắn vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, nghe như tiếng nấc nghẹn của một người đàn ông lầm lỡ đang bị lương tâm giày vò. Hắn thừa nhận mình là một kẻ "thất bại của xã hội", thừa nhận vào buổi chiều hôm đó hắn có say rượu và có những hành vi "không đúng mực" như kéo tay hay quát mắng Tiểu Nhu vì say xỉn, nhưng hắn tuyệt nhiên phủ nhận việc xâm hại hay giết chết cô bé. Hắn khôn khéo chỉ nhận những tội danh nhẹ hơn như gây rối trật tự hoặc vô ý xâm phạm thân thể, đồng thời liên tục cúi đầu xin lỗi gia đình bị hại bằng giọng điệu vô cùng khẩn thiết.
Lâm Lan nhìn màn kịch "sám hối" của hắn với sự kinh tởm tột độ. Cô thấy gã luật sư bào chữa bên cạnh thỉnh thoảng lại đưa khăn giấy cho hắn, một hành động dàn dựng tinh vi nhằm lấy lòng trắc ẩn từ hội đồng xét xử. Hắn khóc lóc về hoàn cảnh nghèo khó, về việc chưa từng có tiền án tiền sự trước đó và về cơn say rượu đã làm lu mờ lý trí, biến một hành động "vô ý" thành một thảm kịch không đáng có. Mỗi lời sám hối giả tạo của hắn như những vốc muối xát vào vết thương đang rỉ máu của Lâm Lan. Cô biết rõ đằng sau những giọt nước mắt kia là một kẻ sát nhân máu lạnh đã tính toán từng đường đi nước bước để thoát tội.
Sự xảo quyệt của Trần Hùng đạt đến đỉnh điểm khi hắn quay lại phía Lâm Lan, đôi mắt đỏ hoe nhìn cô như thể cầu xin sự tha thứ, nhưng trong tích tắc khi ánh mắt hai người chạm nhau, cô vẫn kịp nhận ra tia nhìn sắc lẹm và thản nhiên của con quỷ dữ. Hội đồng xét xử bắt đầu hội ý, và bầu không khí trong phòng xử án trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Lâm Lan siết chặt tay vào thành ghế gỗ, móng tay đâm sâu vào lớp da sần sùi. Cô nhận ra rằng, bằng cách giả vờ nhận một tội danh nhỏ và tỏ thái độ thành khẩn, Trần Hùng đang dần lái phiên tòa đi theo ý đồ của gã luật sư, biến một vụ án giết người rúng động thành một tai nạn do rượu chè và sự thiếu quản lý của gia đình.