MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẹ và con: Những người lạ chung nhàChương 1: Tiếng khóc lúc 3 giờ sáng và chiếc đồng hồ báo thức.

Mẹ và con: Những người lạ chung nhà

Chương 1: Tiếng khóc lúc 3 giờ sáng và chiếc đồng hồ báo thức.

986 từ · ~5 phút đọc

Tiếng khóc xé lòng của bé Bon đâm thẳng vào màng nhĩ, xuyên qua lớp bông gòn Hạ nhét vội vào tai, và đâm thẳng vào giấc mơ đang dang dở của cô. Đồng hồ trên tủ đầu giường chỉ 3 giờ 17 phút sáng. Lại là 3 giờ sáng. Luôn là 3 giờ sáng.

Hạ thở dài, bật dậy. Căn hộ cao cấp rộng hơn trăm mét vuông bỗng trở nên ngột ngạt dưới thứ ánh sáng lờ mờ hắt ra từ hành lang. Cô rón rén đi qua phòng khách, né tránh những món đồ chơi vương vãi trên sàn nhà mà Bon đã bày ra từ chiều. Giá như có ai đó dọn dẹp hộ cô. Giá như cô không phải là người duy nhất thức dậy vào giờ này.

Cánh cửa phòng Bon khẽ mở, để lộ ánh đèn ngủ hình chú thỏ vẫn sáng. Bé Bon nằm trong cũi, thân hình nhỏ bé run lên bần bật, đôi mắt nhắm nghiền nhưng miệng thì ré lên những tiếng nấc cục liên hồi. Một cơn ác mộng? Hay chỉ đơn giản là bé muốn mẹ bế? Hạ không biết. Hoặc cô không muốn biết.

Cô đi tới bên cũi, nhìn xuống đứa trẻ. Đôi mắt Bon, ngay cả khi nhắm nghiền, vẫn có nét gì đó giống cô một cách kỳ lạ. Nhưng cô không hề thấy chút "thần giao cách cảm" hay "tình mẫu tử thiêng liêng" nào mà sách báo vẫn ra rả. Thay vào đó, cô chỉ thấy sự mệt mỏi cuồn cuộn dâng lên, như một con sóng chực nuốt chửng cô vào sự u tối.

"Bon, mẹ đây," Hạ thì thầm, giọng khản đặc vì thiếu ngủ. Cô không bế con ngay. Cô luôn tuân thủ nguyên tắc: để con tự trấn an trước. Theo lời khuyên từ một quyển sách dạy con nọ, việc bế con ngay lập tức sẽ tạo thói quen xấu. Cô, với tư cách là một Trưởng phòng sáng tạo, tin vào nguyên tắc và hiệu quả.

Nhưng Bon dường như không tin vào nguyên tắc của mẹ. Tiếng khóc không dứt, mà càng lúc càng dữ dội hơn, như muốn xé toạc không khí tĩnh mịch của màn đêm. Khuôn mặt bé đỏ gay, những giọt nước mắt lăn dài xuống gối.

Hạ cắn môi. Sự kiên nhẫn của cô đang cạn kiệt. Đầu cô ong ong, những ý tưởng cho dự án quảng cáo mới của công ty đang nhảy múa loạn xạ, và cô cần phải tỉnh táo để giải quyết chúng vào buổi sáng. Cô không thể để một đứa trẻ 5 tuổi làm xáo trộn lịch trình của mình.

"Đủ rồi Bon," cô gằn giọng, "Dừng lại đi! Con muốn gì?"

Bon mở mắt, đôi mắt to tròn ướt đẫm nước nhìn thẳng vào Hạ. Trong giây lát, Hạ thấy một nỗi sợ hãi chập chờn trong ánh mắt ấy, rồi ngay lập tức Bon nhắm chặt mắt lại, úp mặt vào gối, tiếp tục khóc. Lần này, tiếng khóc nhỏ hơn, nhưng lại mang một nỗi tuyệt vọng đến nao lòng.

Hạ khẽ rùng mình. Cô đã làm gì vậy? Cô vừa quát mắng con mình lúc 3 giờ sáng. Cô là một người mẹ tệ hại. Cảm giác tội lỗi như một mũi kim châm, khiến lồng ngực cô nhói lên.

Cô vươn tay, chạm nhẹ vào lưng Bon. Lưng Bon nóng hầm hập. Có lẽ con sốt? Hay chỉ là khóc nhiều quá? Hạ vội vàng lấy nhiệt kế. Mọi thứ trong căn nhà này đều được sắp xếp có trật tự, chỉ trừ cảm xúc của cô.

Đo xong nhiệt độ, Hạ nhìn con số trên màn hình: 38.5 độ C. Cô thở phào nhẹ nhõm, không quá cao. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác khác trào dâng: sự bất lực. Cô không biết phải làm gì. Chẳng có quyển sách nào dạy cách xoa dịu một đứa trẻ đang sốt và khóc vì ác mộng mà không cần phải bế ấp.

Hạ ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, dựa lưng vào thành cũi. Tiếng khóc của Bon dần nhỏ lại, chuyển thành tiếng nức nở thút thít. Cô nhìn chiếc đồng hồ treo tường. 3 giờ 45 phút. Lại một đêm mất ngủ.

Cô ước gì Quân ở nhà. Ước gì cô có thể dựa vào vai ai đó và khóc. Nhưng Quân luôn đi công tác, và cô thì luôn một mình đối mặt với tất cả.

Hạ nhắm mắt lại. Trong bóng tối, cô thấy gương mặt mình hiện rõ mồn một trong chiếc gương lớn ở phòng khách, mệt mỏi, khắc khổ, và xa lạ. Người phụ nữ trong gương không phải là Lê An Hạ mà cô biết. Người phụ nữ ấy không có vẻ gì là một "Trưởng phòng sáng tạo" thành đạt, mà chỉ là một cái bóng vật vã dưới sức nặng của cái tên "mẹ".

Bỗng, một bàn tay nhỏ xíu chạm nhẹ vào tay cô. Bon đã ngừng khóc. Bé đang nằm nghiêng, đưa đôi mắt ướt nhòe nhìn cô, trong tay vẫn ôm chặt một chú gấu bông cũ sờn.

Hạ ngạc nhiên, mở mắt. Bon không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt chú gấu bông vào tay cô, rồi lại nhắm mắt, từ từ chìm vào giấc ngủ. Chú gấu bông mềm mại, ấm áp lạ thường.

Hạ nhìn chú gấu, rồi nhìn lại Bon, người đang thở đều đều. Cô không hiểu. Bon đang an ủi cô? Hay Bon chỉ muốn chia sẻ "người bạn" duy nhất của mình?

Cô ôm chặt chú gấu vào lòng, cảm nhận hơi ấm còn vương lại từ Bon. Lần đầu tiên sau nhiều đêm, cô không còn cảm thấy hoàn toàn cô độc.

Ngoài kia, tiếng chim hót líu lo báo hiệu bình minh sắp đến. 4 giờ sáng. Một ngày mới lại bắt đầu. Và có lẽ, đây cũng là khởi đầu cho một điều gì đó khác biệt.