MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẹ và con: Những người lạ chung nhàChương 2: Bữa sáng không lời thoại

Mẹ và con: Những người lạ chung nhà

Chương 2: Bữa sáng không lời thoại

1,104 từ · ~6 phút đọc

6 giờ 30 phút sáng.

Tiếng chuông báo thức iPhone vang lên đều đặn, khô khốc trên mặt bàn gỗ. Hạ mở mắt, cơn nhức mỏi từ trận thức trắng đêm qua khiến thái dương cô giật liên hồi. Cô ngồi dậy, nhìn xuống sàn nhà nơi cô đã ngủ quên cùng con gấu bông của Bon lúc nào không hay.

Căn hộ cao cấp đón ánh nắng sớm từ cửa sổ sát đất, nhưng dường như thứ ánh sáng ấy cũng không thể làm ấm lên không khí đặc quánh sự xa cách này.

Hạ bước vào nhà vệ sinh, bắt đầu quy trình "vũ trang" quen thuộc. Cô dặm một lớp kem lót dày, sau đó là lớp kem nền đặc trị để che đi quầng thâm và vẻ nhợt nhạt trên gương mặt. Trong gương, người phụ nữ 32 tuổi sắc sảo với đôi môi đỏ mọng dần hiện ra, che lấp hoàn toàn kẻ thất bại vừa ngồi khóc dưới gầm cũi lúc 3 giờ sáng. Hạ vuốt lại nếp áo sơ mi phẳng lỳ, tự nhủ: “Mọi thứ vẫn ổn. Mình vẫn đang kiểm soát tốt.”

Bước ra phòng khách, cô thấy Bon đã thức từ lúc nào. Đứa trẻ 5 tuổi đang lẳng lặng ngồi dưới thảm, đôi bàn tay nhỏ nhắn tự loay hoay cài những chiếc cúc áo sơ mi đồng phục. Bon không gọi mẹ, cũng không mè nheo. Sự tự lập của đứa trẻ này đôi khi khiến Hạ cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng phần lớn thời gian, nó giống như một lời mỉa mai ngấm ngầm về sự vô dụng của cô trong vai trò người mẹ.

"Bon, để mẹ cài cho," Hạ tiến lại gần, tay đưa ra định giúp.

Nhưng Bon khẽ nghiêng người, né tránh một cách tự nhiên. Bé lóng ngóng nhét vạt áo vào quần, rồi ngước đôi mắt to tròn, trong veo nhìn mẹ. "Con xong rồi ạ. Mẹ ăn sáng đi."

Hạ sững lại giữa chừng, cánh tay cô hẫng trong không trung rồi thu lại, giả vờ chỉnh lại chiếc đồng hồ đeo tay. "Ừ, vậy ra bàn ăn."

Bữa sáng là hai lát bánh mì gối nướng vàng và hai ly sữa. Hạ vừa nhai miếng bánh mì khô khốc, vừa dán mắt vào màn hình iPad để duyệt lại kịch bản quảng cáo cho khách hàng vào sáng nay. Tiếng lạch cạch của dao nĩa chạm vào đĩa sứ là âm thanh duy nhất vang lên trong căn phòng rộng lớn.

"Mẹ..." Bon lên tiếng, âm lượng nhỏ đến mức suýt bị tiếng máy pha cà phê nuốt chửng.

"Hửm? Mẹ nghe." Hạ không ngẩng đầu, tay vẫn lướt màn hình.

"Hôm nay... ở trường có ngày hội."

Hạ dừng ngón tay lại một giây. Một thông báo mờ nhạt nào đó từ nhóm Zalo của phụ huynh hiện lên trong trí nhớ cô, nhưng nó đã bị đè bẹp bởi hàng chục email công việc khẩn cấp khác.

"Ngày hội gì cơ? Mẹ thấy cô giáo nhắc là tuần sau mà?"

"Cô bảo là hôm nay." Bon cúi đầu, dùng chiếc thìa nhỏ di đi di lại một vệt sữa vương trên mặt bàn. "Có thi vẽ tranh cùng bố mẹ."

Hạ nhìn xuống chiếc đồng hồ hiệu trên cổ tay. 9 giờ sáng có buổi trình bày ý tưởng với bên nhãn hàng mỹ phẩm lớn nhất năm. 11 giờ họp nội bộ. 2 giờ chiều ký hợp đồng. Lịch trình của cô được xếp kín như một trò chơi xếp gạch, không có một kẽ hở nào cho "vẽ tranh cùng con".

"Để mẹ bảo bà nội qua với con nhé? Bố Quân thì đi công tác rồi, còn mẹ sáng nay có buổi họp rất quan trọng. Con hiểu cho mẹ mà, đúng không?"

Hạ ngẩng đầu lên, cố gắng nở một nụ cười mà cô cho là hiền hậu nhất. Nhưng Bon không nhìn cô. Đứa trẻ vẫn chăm chú vào vệt sữa trên bàn, gương mặt không biểu lộ chút thất vọng nào, cũng không đòi hỏi. Sự bình thản của Bon chính là thứ khiến Hạ thấy bất an nhất.

"Vâng ạ. Con hiểu."

Hạ thở phào, một cảm giác nhẹ nhõm tội lỗi len lỏi trong lòng. Cô lại thắng thêm một "vòng đấu" về thời gian. Nhưng khi cô đứng dậy dọn đĩa, cô vô tình nhìn thấy Bon đang dùng ngón tay vẽ nguệch ngoạc lên vệt sữa ấy. Hình ảnh một vòng tròn lớn nắm lấy một vòng tròn nhỏ, nhưng vòng tròn lớn lại bị một đường thẳng vạch ngang qua, chia tách hoàn toàn.

Đúng lúc đó, điện thoại Hạ đổ chuông. Là Quân.

"Alô, Hạ à? Anh đang ở công trường, bận quá chưa gọi được. Hai mẹ con thế nào? Bon khỏe không em?"

Giọng Quân vang lên, ồn ào tiếng máy móc và tiếng gió. Hạ cảm thấy một cơn tức giận vô cớ bùng lên. Tại sao anh ta có thể hỏi một câu đơn giản như thế khi mà cô đang quay cuồng với đủ thứ áp lực, còn anh ta thì chỉ việc đóng vai người chồng yêu vợ thương con từ xa?

"Khỏe. Bon vẫn thế. Anh lo việc của anh đi." Hạ đáp gọn lỏn rồi cúp máy.

Cô quay sang Bon, người đã đeo cặp sách xong xuôi và đứng chờ ở cửa. "Bon, đi thôi kẻo muộn học."

Khi đưa con đến cổng trường, Hạ thấy những người mẹ khác đang ríu rít dặn dò con, có người còn cúi xuống thơm vào má con một cái rõ kêu trước khi chia tay. Hạ cảm thấy một sự gượng gạo kỳ lạ. Cô chỉ vỗ nhẹ vào vai con, một hành động đầy tính "đồng nghiệp".

"Chiều mẹ sẽ đón con sớm hơn một chút. Nhé?"

Bon không đáp, bé chỉ lẳng lặng gật đầu rồi quay lưng đi thẳng vào trong lớp. Cái dáng nhỏ xíu, đơn độc ấy khiến Hạ bỗng thấy lòng mình nặng trĩu.

Cô bước lên xe, nhấn ga, bỏ lại sau lưng tiếng cười đùa của lũ trẻ. Trong đầu Hạ lúc này chỉ còn lại những con số, những bản kế hoạch và gương mặt sắc lạnh của sếp. Cô tự nhủ rằng mình đang làm tất cả vì tương lai của Bon, vì ngôi nhà này. Nhưng một giọng nói nhỏ bé khác bên trong lại thì thầm: “Mày đang trốn chạy, Hạ ạ. Mày đang trốn chạy đứa con mà mày không biết cách yêu thương.”

Hạ bật nhạc thật lớn để át đi giọng nói đó. Cô cần phải là người thắng cuộc ở công ty, vì ở nhà, cô đã sớm biết mình là kẻ thua trắng tay.