Văn phòng sáng tạo của công ty quảng cáo nằm ở tầng 15 của tòa cao ốc trung tâm, nơi bao quanh bởi những bức tường kính trong suốt nhìn xuống dòng người hối hả. Đây là thánh đường của Hạ, nơi duy nhất cô thấy mình thực sự tồn tại và có giá trị. Tại đây, cô không phải là người mẹ vụng về hay người vợ hay gắt gỏng; cô là Lê An Hạ, vị trưởng phòng sắc sảo mà cấp dưới vừa nể sợ vừa ngưỡng mộ.
Hạ đẩy cửa bước vào phòng họp. Tiếng gót giày cao gót nện xuống sàn gỗ bóng loáng tạo ra những âm thanh đanh gọn, quyền lực. Cô đặt tập hồ sơ xuống bàn, ánh mắt lướt qua một lượt các nhân viên đang chờ đợi.
"Năm phút cho mỗi người. Tôi cần ý tưởng bùng nổ, không phải những thứ xào nấu lại từ năm ngoái," Hạ nói, giọng lạnh lùng và dứt khoát.
Trong khi nghe nhân viên thuyết trình, ngón tay Hạ gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp điệu quen thuộc. Tâm trí cô đang vận hành như một cỗ máy công suất lớn, phân tích dữ liệu, bắt lỗi hình ảnh, chỉnh sửa ngôn từ. Nhưng thỉnh thoảng, giữa những luồng suy nghĩ về chiến dịch mỹ phẩm, hình ảnh bé Bon lóng ngóng cài cúc áo sáng nay lại hiện lên như một đoạn phim bị lỗi. Cô nhanh chóng gạt nó đi. Ở đây, sự yếu lòng là thứ xa xỉ cô không cho phép mình chạm tới.
"Trưởng phòng Hạ, chị thấy layout này thế nào?" Một nhân viên trẻ rụt rè hỏi.
Hạ nhíu mày, chỉ vào màn hình: "Màu sắc quá ủy mị. Chúng ta bán mỹ phẩm cho phụ nữ hiện đại, không phải bán giấc mơ công chúa cho trẻ con. Thay bằng tông lạnh, sắc nét hơn."
Trẻ con. Chữ đó vô tình khiến cô nhớ đến cuộc gọi nhỡ lúc nãy từ mẹ chồng. Hạ liếc nhìn điện thoại, cảm thấy một luồng áp lực vô hình từ phía bà Quyên đang trực chờ ập xuống. Cô tắt màn hình, tiếp tục cuộc họp.
Đến 2 giờ chiều, sau khi ký xong hợp đồng quan trọng, Hạ trở về phòng làm việc riêng. Cô ngả người ra ghế, nhắm mắt lại. Cơn đau đầu từ đêm qua bắt đầu quay trở lại, dữ dội hơn. Đúng lúc đó, điện thoại lại rung lên. Lần này là giáo viên chủ nhiệm của Bon.
"Chào chị Hạ, tôi gọi từ trường mầm non. Hôm nay trường có lễ hội vẽ tranh cùng phụ huynh, Bon là bé duy nhất trong lớp ngồi vẽ một mình. Bé có vẻ buồn, chị có thể ghé qua một chút không? Chương trình vẫn còn kéo dài đến 4 giờ."
Hạ siết chặt điện thoại. Một cảm giác tội lỗi pha lẫn bực bội dâng lên. Tại sao tất cả mọi thứ lại đổ dồn vào lúc này? Tại sao đứa trẻ đó không thể giống như những đứa trẻ khác, chỉ cần chơi với bạn bè là đủ?
"Tôi xin lỗi cô, tôi đang bận họp kín với đối tác, không thể rời đi được. Tôi sẽ nhờ bà nội của bé qua ngay," Hạ đáp, giọng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp nhưng bàn tay bên dưới gầm bàn đang run nhẹ.
Cô lập tức gọi cho bà Quyên. Đầu dây bên kia vừa bắt máy, tiếng bà đã oang oang: "Cô Hạ đấy à? Tôi đang ở trường với cháu rồi. Cô làm mẹ kiểu gì mà để con nhỏ ngồi thu thù lù một góc thế hả? Người ta có đôi có cặp, mẹ mẹ con con, còn cháu tôi thì như đứa trẻ mồ côi. Ngày xưa tôi nuôi thằng Quân, có bận đến mấy cũng không bao giờ để nó tủi thân như thế này..."
Hạ rời điện thoại ra xa tai, mắt nhìn chằm chằm vào bức tường kính. "Con bận, mẹ hiểu cho con."
"Bận! Lúc nào cũng bận! Cô kiếm nhiều tiền để làm gì khi con cô nó không biết mẹ nó là ai?" Bà Quyên gay gắt trước khi cúp máy.
Hạ ném điện thoại lên bàn. Một tiếng "cạch" chát chúa. Sự tĩnh lặng của căn phòng sang trọng lúc này bỗng trở nên đáng sợ. Cô thấy mình giống như một con rối đang cố gắng giữ thăng bằng trên sợi dây mảnh, mà một đầu là sự nghiệp hào nhoáng, đầu kia là một gia đình mà cô chưa từng cảm thấy thuộc về.
Hôm đó, Hạ ở lại văn phòng đến tận 7 giờ tối. Cô cố tình làm thêm việc để tránh phải về nhà sớm, tránh phải đối diện với ánh mắt phán xét của mẹ chồng và sự im lặng đáng sợ của con trai.
Khi Hạ về đến nhà, bà Quyên đã về. Căn nhà tối om, chỉ có ánh đèn hắt ra từ phòng của Bon. Hạ rón rén bước vào. Bon đã ngủ, nhưng trên bàn học của bé vẫn còn để lại bức tranh vẽ ở trường.
Hạ cầm bức tranh lên. Đó là một bức tranh đầy những màu sắc lộn xộn, nhưng ở giữa tranh là hai hình người. Một hình người nhỏ được tô màu xanh rất kỹ, và một hình người lớn chỉ là một cái bóng xám xịt, không có mắt, không có miệng, đứng cách xa đứa trẻ một quãng dài. Ở dưới góc tranh, Bon viết những nét chữ nguệch ngoạc: "Mẹ bận."
Hạ cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cô nhìn đứa con đang ngủ say, gương mặt nhỏ nhắn ấy bình yên đến lạ lùng, nhưng trong giấc mơ của nó, có lẽ cô chỉ là một vị khách lạ ghé qua đời nó theo giờ hành chính.
Cô đặt bức tranh xuống, định đưa tay vuốt tóc con, nhưng rồi lại rụt tay lại. Cô sợ mình sẽ làm con thức giấc, hay đúng hơn, cô sợ nếu con thức giấc và nhìn thấy cô, cô sẽ không biết phải nói gì.
Lê An Hạ, người có thể thuyết phục hàng triệu khách hàng tin vào những giá trị ảo diệu của quảng cáo, lại không thể tìm thấy một lời nào để nói với đứa con của chính mình.
Cô quay bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại thật khẽ. Trong bóng tối của phòng khách, cô thấy mình cũng giống như cái bóng xám trong bức tranh kia: vô hình và cô độc.