Buổi chiều tối ở thành phố luôn mang một vẻ vội vã đến nghẹt thở. Hạ đứng chôn chân trong dòng xe kẹt cứng, tay siết chặt vô lăng đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Kim đồng hồ trên tablo xe đã chỉ 6 giờ 45 phút. Buổi ký kết với đối tác kéo dài hơn dự kiến, và cuộc gọi trách móc từ bà Quyên cách đây mười phút vẫn còn như tiếng ve râm ran nhức nhối trong đầu cô.
"Cô về mà xem con cô kìa! Nó ngồi lù lù ngoài ban công từ lúc tan học đến giờ, ai nói gì cũng không thưa. Cô làm mẹ kiểu gì thế?"
Hạ hít một hơi sâu, cố nén cơn giận đang chực trào. Cô bận vì ai? Vì cái nhà này, vì tương lai của chính bé Bon chứ còn ai nữa. Tại sao không ai hiểu cho những áp lực mà cô đang gánh vác?
Khi Hạ mở cửa căn hộ, mùi nhang trầm từ bàn thờ phả ra quyện với mùi thức ăn nguội lạnh trên bàn tạo nên một cảm giác u uất. Bà Quyên đang ngồi ở ghế sofa, gương mặt đầy những nếp nhăn của sự chịu đựng và phán xét.
"Cô về rồi đấy à? Con cô trong phòng ấy. Nó không ăn tối, cũng chẳng tắm rửa gì."
Hạ không đáp, cô cởi bỏ đôi giày cao gót khiến đôi bàn chân tê dại, lướt qua mẹ chồng như một bóng ma rồi đẩy cửa phòng Bon. Căn phòng tối om, chỉ có ánh đèn đường hắt qua khe cửa sổ, đổ xuống dáng hình nhỏ xíu của Bon đang ngồi bó gối trên giường.
"Bon, sao con không ăn cơm? Sao lại làm bà nội giận?" Hạ bật đèn, giọng cô đanh lại, sự mệt mỏi biến thành một luồng năng lượng gắt gỏng.
Bon không giật mình. Đứa trẻ từ từ ngước lên, đôi mắt giống hệt Hạ nhưng lại mang một vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ. Trên tay bé là bức tranh vẽ ở trường lúc sáng, giờ đã bị vò nát một góc.
"Con không đói."
"Không đói cũng phải ăn. Con có biết mẹ đi làm vất vả thế nào không? Mẹ vừa họp xong đã phải chạy về đây, còn con thì chỉ biết bày trò để bà nội gọi điện mắng mẹ." Hạ vừa nói vừa tiến lại gần, định giật lấy bức tranh để dẹp sang một bên.
Nhưng Bon rụt tay lại, ôm chặt bức tranh vào lòng. Ánh mắt bé nhìn Hạ không còn là sự dè chừng thường thấy, mà là một sự quan sát lạnh lùng, thấu triệt đến lạ lùng.
"Mẹ bận lắm đúng không?" Bon hỏi, giọng đều đều.
"Phải, mẹ rất bận. Vì thế con phải ngoan, phải tự lập như mẹ đã dạy."
Bon khẽ nghiêng đầu, đôi môi nhỏ nhắn mím lại thành một đường thẳng. "Bà nội bảo ngày xưa bà cũng bận, nhưng bà vẫn bế bố Quân đi ngủ. Còn mẹ, mẹ chỉ bế cái máy tính thôi."
Hạ sững sờ. Cơn tức giận bốc lên đỉnh đầu. Cô ghét nhất là sự so sánh, ghét nhất cái chuẩn mực "mẹ hiền" mà bà Quyên luôn dùng để đóng khung cô vào sự thất bại.
"Đừng có nghe bà nội nói lung tung! Con không hiểu gì cả."
"Con hiểu mà." Bon ngắt lời mẹ, một điều bé chưa từng làm trước đây. "Con hiểu là mẹ không muốn ở nhà. Mẹ thích ở công ty hơn. Mẹ thích làm 'Trưởng phòng' hơn làm mẹ của con."
Hạ cảm thấy như có ai đó vừa giáng một bạt tai vào lòng tự trọng của mình. Cô run rẩy chỉ tay ra cửa: "Gia An! Ai dạy con cái kiểu nói chuyện hỗn xược đó? Mẹ đi làm là vì ai? Con có biết cái áo con đang mặc, hộp sữa con đang uống là từ đâu ra không?"
Bon không khóc. Bé đứng dậy khỏi giường, bước từng bước nhỏ tới trước mặt Hạ. Khoảng cách giữa hai mẹ con lúc này chỉ chưa đầy một mét, nhưng Hạ cảm thấy như có một vực thẳm ngăn cách.
Bon nhìn sâu vào mắt Hạ, rồi đột ngột hỏi một câu khiến toàn bộ sự phòng thủ của cô sụp đổ:
"Cô ơi... mẹ con bao giờ mới về?"
Căn phòng rơi vào sự im lặng đến rợn người. Hạ chết lặng. Cô thấy mình như bị lột trần trước mặt đứa trẻ 5 tuổi. Bon không gọi cô là mẹ. Trong tâm trí non nớt nhưng sắc sảo của nó, người phụ nữ ăn mặc sang trọng, trang điểm cầu kỳ, luôn vội vã và hay quát tháo đứng trước mặt nó lúc này chỉ là một "người lạ" đóng vai mẹ. Còn người mẹ mà nó hằng khao khát — một người mẹ biết ôm nó khi nó sợ, biết cười với nó mà không nhìn vào đồng hồ — dường như vẫn còn đang ở đâu đó rất xa, chưa hề về nhà.
"Con... con vừa nói cái gì?" Hạ lắp bắp, giọng cô lạc đi.
Bon không trả lời thêm. Bé quay lại giường, nằm xuống và kéo chăn trùm kín đầu, để lại Hạ đứng trơ trọi giữa ánh đèn neon trắng xóa của căn phòng. Bức tranh bị vò nát rơi xuống sàn, hình bóng xám xịt không mặt mũi nằm trơ trọi dưới chân cô.
Hạ lùi lại một bước, rồi hai bước. Cô bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại. Ngoài phòng khách, bà Quyên vẫn đang ngồi đó, ánh nhìn như muốn xoáy sâu vào vết thương vừa bị xé toạc của con dâu.
Hạ không nói một lời, cô đi thẳng vào nhà tắm, vặn vòi nước hết cỡ. Cô vục nước lên mặt, cố gắng rửa trôi lớp kem nền dày cộm, nhưng dường như cô đang muốn rửa trôi cả sự nhục nhã đang bóp nghẹt trái tim mình. Nhìn vào gương, Hạ thấy một người đàn bà lạ lẫm với đôi mắt đỏ hoe.
Hóa ra, trong chính căn nhà mình đã bỏ bao công sức để mua, trong chính cuộc đời mà cô tưởng mình đang làm chủ, Hạ lại là một kẻ xâm lược bị chính đứa con mình ruồng bỏ.
Tiếng nước chảy át đi tiếng nấc nghẹn ngào đầu tiên của người đàn bà vốn tưởng mình sắt đá. Đêm nay, chiếc đồng hồ báo thức vẫn sẽ reo vào lúc 3 giờ sáng, nhưng có lẽ, một điều gì đó đã vĩnh viễn không còn như cũ.