MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẹ và con: Những người lạ chung nhàChương 5: Bản năng làm mẹ bị đánh cắp

Mẹ và con: Những người lạ chung nhà

Chương 5: Bản năng làm mẹ bị đánh cắp

1,254 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, Hạ thức dậy với một cảm giác rỗng tuếch. Câu hỏi của Bon đêm qua vẫn lơ lửng trong không khí như một làn sương muối, làm héo úa mọi nỗ lực duy trì sự kiêu hãnh của cô. Cô soi mình trong gương, không vội vàng dặm kem nền ngay lập tức. Đôi mắt đỏ vằn và những nếp nhăn mệt mỏi hiện rõ mồn một. Hạ tự hỏi, bản năng làm mẹ thực sự là gì? Tại sao đối với những người phụ nữ ngoài kia, nó tự nhiên như hơi thở, còn với cô, nó lại giống một bài toán cao cấp không có lời giải?

Cô bước ra phòng khách, bắt gặp bà Quyên đang lúi húi dưới bếp. Tiếng lạch cạch của xoong nồi và mùi cháo hành bốc lên khiến Hạ thấy nôn nao.

"Tôi nấu cháo cho thằng bé rồi. Nó vẫn còn sốt nhẹ," bà Quyên nói, giọng không ấm cũng chẳng lạnh, nhưng ánh mắt bà khi nhìn Hạ vẫn đầy sự xét nét. "Cô thay quần áo đi rồi ra mà cho nó ăn. Làm mẹ thì phải biết lúc nào con cần mình, chứ không phải đợi đến lúc nó gọi 'cô' mới tỉnh ra."

Hạ siết chặt tay vịn ghế sofa. "Mẹ thôi đi được không? Con đã nói là con rất áp lực rồi."

"Áp lực?" Bà Quyên đặt mạnh chiếc muôi xuống bàn. "Ngày xưa tôi một nách hai con, chồng đi chiến trường biền biệt, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc mà tôi có để thằng Quân phải hỏi 'mẹ đâu' bao giờ không? Bản năng của đàn bà là che chở, cô không có cái đó thì cô thành cái gì?"

Hạ quay mặt đi, không muốn tranh cãi. Cô bước vào phòng Bon. Thằng bé đã ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường, đôi mắt đờ đẫn nhìn ra cửa sổ. Thấy Hạ vào, Bon không trốn tránh nhưng cũng không hào hứng. Bé chỉ lặng lẽ dịch người sang một bên, tạo ra một khoảng trống như thể đang nhường chỗ cho một vị khách lạ.

"Bon, ăn cháo đi con. Mẹ thổi cho nhé?" Hạ ngồi xuống cạnh giường, cố gắng làm cho giọng mình mềm mỏng nhất có thể.

Bon nhìn bát cháo, rồi nhìn mẹ. "Mẹ không đi làm ạ?"

"Hôm nay mẹ... mẹ đi muộn một chút." Thực tế là Hạ đã xin nghỉ buổi sáng, một điều chưa từng có tiền lệ từ khi cô lên chức trưởng phòng.

Hạ múc một thìa cháo, đưa lên miệng thổi rồi chìa về phía Bon. Đôi bàn tay cô, vốn quen với việc lướt bàn phím và chỉ huy nhân viên, bỗng trở nên run rẩy và vụng về. Một giọt cháo nóng rơi trúng mu bàn tay bé xíu của Bon. Thằng bé khẽ rụt tay lại, không kêu đau, nhưng ánh mắt nó nhìn vết đỏ trên tay khiến Hạ thấy nhói lòng.

"Mẹ xin lỗi... mẹ không cố ý." Cô vội vàng dùng khăn lau đi, tâm trí rối bời.

"Mẹ không cần làm thế đâu," Bon nói nhỏ, giọng khàn đặc. "Bà nội làm được mà. Mẹ cứ đi làm đi, không sếp lại mắng mẹ."

Câu nói ngây ngô của đứa trẻ 5 tuổi như một cái tát thứ hai vào mặt Hạ. Nó không trách cô vụng về, nó chỉ đang cố gắng giải phóng cô khỏi cái nghĩa vụ mà nó biết cô đang phải gồng mình thực hiện. Nó "hiểu chuyện" đến mức tàn nhẫn.

Hạ đặt bát cháo xuống bàn, cảm thấy một luồng điện xẹt qua tim. Cô nhớ lại những ngày đầu tiên khi mới sinh Bon. Trong khi những người mẹ khác ôm con vào lòng với niềm hạnh phúc vỡ òa, Hạ lại cảm thấy sợ hãi. Cô sợ sinh linh bé nhỏ này sẽ cướp mất tự do của mình, sợ mình sẽ làm sai, và trên hết, cô không thấy cái "luồng điện" kết nối thiêng liêng mà người ta vẫn ca tụng. Cô đã dùng trách nhiệm để bù đắp cho sự thiếu hụt tình cảm đó suốt 5 năm qua, nhưng đến hôm nay, cái mặt nạ "trách nhiệm" ấy đã vỡ vụn.

"Mẹ không đi làm vì sếp, Bon ạ," Hạ thì thầm, dù chính cô cũng không chắc mình đang nói với con hay đang tự trấn an mình.

"Vâng," Bon đáp gọn lỏn, rồi quay mặt vào tường. "Mẹ đi đi. Con ngủ đây."

Hạ đứng dậy, bước ra khỏi phòng. Cô thấy bà Quyên đang đứng ở cửa, khoanh tay nhìn mình.

"Đấy, thấy chưa? Đến đứa trẻ nó còn cảm nhận được cô đang 'diễn'. Cô chăm nó mà tâm trí cô để ở công ty, để ở cái danh vọng của cô, thì nó thà nhận sự chăm sóc của người lạ còn hơn."

Hạ không nói gì, cô đi thẳng vào phòng làm việc, đóng sập cửa lại. Cô mở máy tính lên, nhưng những con số và biểu đồ quảng cáo lúc này bỗng trở nên vô nghĩa. Cô gõ vào thanh tìm kiếm Google một dòng chữ mà nếu đồng nghiệp nhìn thấy sẽ sốc tận óc: "Làm sao để có bản năng làm mẹ?"

Hàng triệu kết quả hiện ra: "10 cách để gắn kết với con", "Bản năng làm mẹ là thiên bẩm hay do rèn luyện?", "Hội những bà mẹ không thấy yêu con mình". Hạ lướt qua những dòng tâm sự của những người phụ nữ giống mình, những người cũng đang vật lộn với mặc cảm tội lỗi và sự trống rỗng.

Hóa ra cô không cô đơn, nhưng sự thật đó không làm cô thấy khá hơn. Cô nhìn vào đôi bàn tay mình, đôi bàn tay vừa làm bỏng con bằng một thìa cháo. Cô nhận ra mình đã đánh mất bản năng đó từ rất lâu, có lẽ là từ khi cô còn là một đứa trẻ sống dưới kỷ luật sắt đá của chính mẹ mình, hoặc có lẽ, xã hội này đã dạy cô rằng giá trị của một người phụ nữ nằm ở độ dài của bảng thành tích chứ không phải ở độ ấm của một cái ôm.

Đúng lúc đó, Quân gọi điện đến.

"Hạ à, anh nghe mẹ nói Bon sốt à? Em chăm con thế nào mà để mẹ mắng dữ vậy? Thôi, em nhịn mẹ một tí, bà cũng chỉ lo cho cháu thôi mà. Cuối tuần anh về nhé."

"Anh chỉ biết nói 'nhịn' thôi sao?" Hạ gầm lên vào điện thoại, nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên bàn phím. "Anh có bao giờ ở nhà đâu? Anh có bao giờ biết cái cảm giác đứa con mình rứt ruột đẻ ra gọi mình là 'cô' không? Đừng có đứng ngoài cuộc mà dạy đời tôi!"

Hạ cúp máy, gục đầu xuống bàn làm việc. Tiếng nức nở vỡ òa giữa căn phòng sặc mùi giấy tờ và tiền bạc. Cô thấy mình như một kẻ trộm, đã đánh cắp cái tên "mẹ" của một đứa trẻ mà không biết cách trả lại cho nó bằng tình thương. Bản năng của cô không phải bị đánh mất, mà dường như nó chưa từng được sinh ra.

Bên ngoài phòng khách, tiếng bà Quyên vẫn lầm bầm, tiếng tivi phát chương trình thiếu nhi rộn rã, nhưng trong căn phòng nhỏ này, Lê An Hạ đang lần đầu tiên đối diện với sự phá sản lớn nhất cuộc đời mình: sự phá sản của tâm hồn một người mẹ.