MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẹ và con: Những người lạ chung nhàChương 6: Những chuẩn mực giả tạo trên mạng xã hội

Mẹ và con: Những người lạ chung nhà

Chương 6: Những chuẩn mực giả tạo trên mạng xã hội

1,160 từ · ~6 phút đọc

Hạ ngồi trong phòng làm việc, vây quanh bởi những tấm bảng moodboard đầy màu sắc và những dự án đang chạy dở. Tiếng bà Quyên dỗ dành Bon ăn cháo ngoài phòng khách vẫn đều đều vọng vào, thi thoảng xen lẫn tiếng tivi léo nhéo. Đầu Hạ đau như búa bổ. Để trốn chạy khỏi thực tại ngột ngạt, theo một thói quen vô thức, cô cầm điện thoại lên và lướt Facebook.

Ngay đầu bảng tin là tấm ảnh của Minh Anh – bạn đại học và cũng là đối thủ ngầm của Hạ trong ngành truyền thông. Trong ảnh, Minh Anh đang rạng rỡ bên cạnh cậu con trai kháu khỉnh. Cả hai mặc đồ đôi, cùng nhau làm bánh, bột mì dính trên mũi đứa trẻ trông thật tinh nghịch. Dòng trạng thái đi kèm ngọt ngào như mật: “Hạnh phúc của mẹ là được nhìn thấy con khôn lớn mỗi ngày. Dù công việc có áp lực đến đâu, chỉ cần về nhà ôm cục cưng là mọi mệt mỏi tan biến hết.”

Phía dưới là hàng trăm lượt tương tác. Những lời khen ngợi “Mẹ đảm”, “Phụ nữ giỏi việc nước đảm việc nhà” hiện lên như những mũi kim đâm vào mắt Hạ. Cô khựng lại. Một ý nghĩ đen tối nảy ra trong đầu: Tại sao ai cũng làm được điều đó một cách dễ dàng như vậy? Tại sao họ có thể hạnh phúc đến thế, còn cô lại cảm thấy việc làm mẹ như một gánh nợ phải trả góp mỗi ngày?

Hạ nhìn lại mình trong gương trang điểm trên bàn. Một người đàn bà mệt mỏi với đôi mắt sưng húp. Cô nhìn xuống đôi bàn tay vốn dĩ chỉ quen cầm bút vẽ và gõ phím, đôi bàn tay vừa làm bỏng con bằng một thìa cháo.

Áp lực từ sự hoàn hảo giả tạo trên mạng xã hội bỗng dưng trở thành một mệnh lệnh cưỡng bách. Hạ đứng dậy, lôi trong ngăn kéo ra một bộ quần áo mới mua cho Bon – một bộ đồ hàng hiệu cô tiện tay chọn lúc đi sắm đồ công sở, vẫn còn nguyên mác. Cô dặm lại một chút phấn, cố che đi vẻ bợt bạt của một đêm mất ngủ, rồi bước ra phòng khách.

"Mẹ, để con bế Bon cho. Mẹ vào nghỉ đi," Hạ nói, giọng cô cố giữ vẻ bình thản nhưng đầy sự gượng ép.

Bà Quyên ngước mắt nhìn con dâu, đầy nghi hoặc: "Nãy còn quát nó xong, giờ lại định làm gì? Nó đang sốt, để yên cho nó nằm."

"Con bế nó một chút thôi," Hạ không đợi bà trả lời, cô tiến lại gần Bon. Thằng bé nhìn cô bằng đôi mắt dè chừng, người nó khẽ cứng lại khi vòng tay của Hạ chạm vào. Cô cố lờ đi cảm giác tội lỗi khi thấy đứa trẻ sợ hãi mình.

Hạ đặt Bon ngồi trên sofa, sắp xếp mấy con gấu bông xung quanh, cố gắng tạo ra một bối cảnh ấm áp. Cô lấy điện thoại, mở ứng dụng chụp ảnh, chọn một bộ lọc màu ấm áp nhất.

"Bon, nhìn mẹ cười cái nào," cô thì thầm.

Bon không cười. Bé nhìn chiếc điện thoại như nhìn một món đồ chơi xa lạ và nguy hiểm. Hạ mất kiên nhẫn, cô ép sát mặt mình vào má con, môi vẽ lên một nụ cười rạng rỡ đúng chuẩn "mẹ hiền".

Tạch.

Bức ảnh hiện ra. Trong khung hình là một người mẹ thành đạt, xinh đẹp bên cạnh đứa con trai kháu khỉnh. Bộ lọc màu đã xóa sạch quầng thâm trên mắt Hạ và làn da xanh xao của Bon vì cơn sốt. Nhìn qua, người ta chỉ thấy một bức tranh gia đình hoàn hảo.

Hạ đăng ảnh lên trang cá nhân với dòng chú thích: “Ngày nghỉ bình yên bên thiên thần nhỏ. Mẹ có thể bỏ lỡ cả thế giới, nhưng không thể bỏ lỡ những khoảnh khắc bên con.”

Điện thoại bắt đầu rung lên liên hồi. Thông báo thích và bình luận nhảy lên như điên dại. "Ngưỡng mộ chị Hạ quá, đúng là mẫu phụ nữ hiện đại." "Bé Bon giống mẹ quá, hai mẹ con xinh quá đi mất."

Hạ đọc từng dòng, nhưng lòng cô càng lúc càng trống rỗng. Sự giả dối này giống như một liều thuốc tê, nó làm cô quên đi nỗi đau trong chốc lát nhưng lại khiến vết thương sâu bên trong càng thêm mưng mủ. Cô liếc nhìn Bon. Đứa trẻ vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn mẹ đang bận rộn với chiếc điện thoại.

"Mẹ ơi," Bon lên tiếng, giọng bé nhỏ xíu, hụt hơi.

"Hửm? Mẹ nghe," Hạ đáp, ngón tay vẫn đang gõ trả lời một bình luận khen ngợi.

"Mẹ vừa nói dối đúng không?"

Ngón tay Hạ khựng lại trên màn hình cảm ứng. Cô ngẩng lên, thấy Bon đang nhìn mình với một vẻ già dặn không đúng lứa tuổi.

"Con nói gì vậy? Mẹ nói dối gì cơ?"

"Mẹ bảo mẹ không bỏ lỡ khoảnh khắc bên con... nhưng mẹ bận chụp ảnh mà. Mẹ đâu có ôm con thật đâu."

Hạ cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh vào mặt. Sự thật trần trụi từ miệng một đứa trẻ 5 tuổi khiến mọi lớp trang điểm và bộ lọc màu của mạng xã hội trở nên lố bịch.

"Con thì biết cái gì mà nói," Hạ gắt gỏng, sự bối rối biến thành cơn giận dữ quen thuộc để tự vệ. Cô đứng bật dậy, cầm điện thoại đi thẳng vào phòng, bỏ lại Bon ngồi giữa đống gấu bông hàng hiệu lạnh lẽo.

Trong bóng tối của căn phòng làm việc, Hạ nhìn lại bức ảnh mình vừa đăng. Những lời khen ngợi ngoài kia bỗng trở nên nực cười. Cô nhận ra mình đang tham gia vào một vở kịch mà khán giả là những người lạ, còn nạn nhân duy nhất lại chính là con trai mình.

Càng cố chứng minh mình là một "người mẹ tốt" theo tiêu chuẩn của đám đông, Hạ lại càng đẩy mình ra xa Bon hơn. Cô đang dùng sự hào nhoáng của mạng xã hội để lấp liếm sự bất lực của một người đàn bà không biết cách yêu thương. Bản năng làm mẹ của cô không chỉ bị đánh cắp bởi công việc, mà còn bị bóp nghẹt bởi chính sự cầu toàn và lòng kiêu hãnh của chính cô.

Đêm đó, Hạ không xóa bức ảnh. Cô để nó ở đó như một vết sẹo ảo, nhắc nhở cô về sự hèn nhát của chính mình. Cô biết, ngày mai, cô sẽ lại phải thức dậy, lại phải dặm lớp kem nền thật dày và tiếp tục diễn vai "người mẹ hạnh phúc", trong khi sự thật là cô và con vẫn chỉ là hai người lạ đang chung sống dưới một mái nhà đầy những chuẩn mực giả tạo.