Bầu trời thành phố chiều nay bỗng sụp tối một cách cực đoan. Những đám mây đen đặc như chì kéo đến, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng của buổi hoàng hôn gượng gạo. Hạ đứng bên cửa sổ kính sát đất của văn phòng, nhìn những hạt mưa đầu tiên quất mạnh vào mặt kính. Tiếng sấm rền rĩ từ xa vọng lại, nghe như tiếng gầm gừ của một con thú bị thương.
Hôm nay là một ngày tồi tệ. Chiến dịch quảng cáo mà Hạ đặt kỳ vọng nhất bị khách hàng yêu cầu chỉnh sửa lại từ đầu vì "thiếu cảm xúc thực tế". Những lời chỉ trích của sếp tổng vẫn còn văng vẳng trong đầu cô: "Hạ, cô làm việc rất lý trí, nhưng đôi khi cô quá máy móc. Khán giả cần trái tim, không phải một bản kế hoạch hoàn hảo."
Hạ siết chặt túi xách, bước nhanh ra bãi đỗ xe. Cô phải đón Bon. Vì cơn mưa lớn, bà Quyên không thể đi xe máy đến trường đón cháu.
Dòng xe cộ tắc nghẽn dưới màn mưa trắng xóa. Tiếng còi xe inh ỏi, mùi khói xe nồng nặc và hơi nước ẩm xì khiến cơn đau đầu của Hạ bùng phát dữ dội. Cô nhìn đồng hồ: 5 giờ 30 phút. Cô đã muộn 30 phút.
Khi Hạ đánh xe tới cổng trường, ngôi trường mầm non đã vắng hoe. Dưới mái hiên hẹp, Bon đang ngồi xổm, đôi bàn tay bé xíu ôm chặt lấy chiếc cặp sách trước ngực. Đôi môi bé tím tái vì lạnh, nhưng đôi mắt vẫn kiên nhẫn nhìn ra màn mưa. Cạnh bé là cô bảo vệ đang sốt ruột nhìn đồng hồ.
"Xin lỗi, tôi đến muộn," Hạ nói vội, không nhìn vào mắt cô bảo vệ, cũng chẳng kịp chào con. Cô chỉ túm lấy tay Bon, kéo bé đi nhanh ra xe.
Vừa vào trong xe, hơi lạnh từ điều hòa phả thẳng vào người khiến Bon rùng mình. Hạ không để ý. Cô đang bận rộn vật lộn với chiếc điện thoại dính nước mưa để trả lời email khẩn cấp.
"Con có sao không? Sao lại ngồi xổm ở đó? Quần áo ướt hết rồi kìa," Hạ gắt gỏng trong khi tay vẫn lướt màn hình.
Bon không đáp. Bé im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt nước mưa đang thi nhau trượt dài thành những vệt ngoằn ngoèo. Sự im lặng của đứa trẻ giống như một chất xúc tác khiến cơn giận âm ỉ trong Hạ bùng cháy.
"Mẹ đang hỏi con đấy, Gia An! Sao con không bao giờ trả lời mẹ tử tế được một câu vậy? Mẹ đã mệt mỏi lắm rồi, con đừng có bày cái bộ mặt đó ra với mẹ nữa!"
Bon xoay người lại, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào Hạ. Một cái nhìn không có nước mắt, chỉ có sự bình thản đến đau lòng.
"Mẹ đang bận mà," Bon nói nhỏ, âm thanh vừa đủ để át đi tiếng mưa rơi trên nóc xe. "Mẹ bảo lúc mẹ bận thì con không được làm phiền. Con đang không làm phiền mẹ."
Hạ sững sờ. Lại là những câu nói sắc lẹm ấy. Cô cảm thấy như mọi quy tắc cô đặt ra để giữ cho cuộc sống "trật tự" đang quay lại phản bội mình. Cô đạp ga, chiếc xe lao đi trong màn mưa dày đặc.
Về đến hầm chung cư, Hạ kéo Bon ra khỏi xe một cách thô bạo. Cô muốn nhanh chóng lên nhà, muốn tắm rửa, muốn xóa sạch cái cảm giác ẩm ướt và thất bại của ngày hôm nay. Nhưng Bon lại đi rất chậm. Bước chân của đứa trẻ 5 tuổi lảo đảo, chiếc cặp sách nặng trĩu dường như đang kéo ghì bé xuống.
"Đi nhanh lên! Con định để mẹ đợi đến bao giờ?" Hạ quát lớn.
Đúng lúc đó, Bon vấp phải gờ giảm tốc và ngã nhào. Chiếc cặp sách văng ra, hộp bút chì màu rơi tung tóe trên mặt sàn hầm xe nhầy nhụa nước.
Hạ đứng sững lại. Thay vì chạy lại đỡ con, phản ứng đầu tiên của cô lại là sự kinh tởm trước đống bừa bộn. "Con thấy chưa? Mẹ đã bảo đi cẩn thận rồi mà! Giờ thì nhìn xem, bẩn hết cả rồi!"
Bon không khóc. Bé lẳng lặng ngồi dậy, bò ra sàn để nhặt từng cây bút chì màu dính đầy nước bẩn. Đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy vì lạnh và vì sợ, nhưng bé vẫn kiên trì nhặt.
"Để đó đi! Lên nhà ngay!" Hạ bước tới, giật lấy cánh tay Bon.
"Không! Bút của con!" Lần đầu tiên, Bon hét lên. Bé giằng tay ra, ôm lấy đống bút chì màu bẩn thỉu vào lòng như ôm lấy một báu vật. "Mẹ không mua cho con, đây là bố Quân mua! Mẹ không thương con, mẹ chỉ thương công việc thôi!"
Cơn thịnh nộ trong Hạ nổ tung. Cô thấy mình mất kiểm soát hoàn toàn không gian riêng tư, mất kiểm soát cả đứa con mà cô vẫn coi là một "dự án" có thể điều khiển. Cô giơ tay lên, một cái tát khô khốc vang lên trong không gian hầm xe yên tĩnh.
Bon ngã ngửa ra sau. Một vệt đỏ rực hiện lên trên khuôn mặt trắng nhợt của bé. Những cây bút chì màu rơi lại một lần nữa.
Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm. Tiếng mưa bên ngoài vẫn xối xả, nhưng bên trong hầm xe, thời gian như ngưng đọng. Hạ nhìn bàn tay mình, rồi nhìn đứa trẻ đang ngồi bệt dưới sàn, không khóc, không kêu la, chỉ có đôi mắt nhìn cô đầy sự kinh hoàng và xa lạ.
"Bon... mẹ..." Hạ lắp bắp, định đưa tay ra.
Bon lùi lại, đôi mắt vốn dĩ đã dè chừng giờ đây tràn đầy sự phòng thủ cực độ. Bé không nhìn cô nữa. Bé cúi xuống, nhặt lấy chú gấu bông nhỏ bị rơi ra khỏi cặp, rồi lảo đảo tự đứng dậy, bước từng bước run rẩy về phía thang máy.
Hạ đứng chôn chân giữa hầm xe. Mưa tạt vào từ cửa hầm, thấm đẫm vai áo sơ mi chỉn chu của cô. Cơn đau đầu biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng đến tận cùng. Cô vừa làm gì thế này? Cô vừa trút tất cả sự thất bại của công việc, sự bất lực của một người mẹ lên một đứa trẻ 5 tuổi.
Dưới chân Hạ, một cây bút chì màu xanh bị cô dẫm nát, gãy đôi. Màu xanh ấy nhòe ra trong vũng nước, giống hệt như tâm hồn của đứa trẻ mà cô vừa nhẫn tâm chà đạp.
Đêm nay, cơn mưa rào có thể tạnh, nhưng vết rạn trong lòng hai mẹ con có lẽ sẽ không bao giờ có thể hàn gắn được nữa.