MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẹ và con: Những người lạ chung nhàChương 8: Chiếc bát vỡ và nỗi sợ của một đứa trẻ 5 tuổi

Mẹ và con: Những người lạ chung nhà

Chương 8: Chiếc bát vỡ và nỗi sợ của một đứa trẻ 5 tuổi

1,242 từ · ~7 phút đọc

Đêm sau cơn mưa rào, không khí trong căn hộ cao cấp càng trở nên loãng và lạnh lẽo. Dấu vết cái tát dưới hầm xe dường như vẫn còn in hằn trên bầu không khí, treo lơ lửng giữa phòng khách như một bản án chưa tuyên.

Hạ ngồi ở bàn ăn, trước mặt là chiếc laptop vẫn sáng đèn với hàng tá email phản hồi từ khách hàng. Tuy nhiên, ngón tay cô không hề gõ lấy một chữ. Cô thỉnh thoảng liếc nhìn về phía hành lang tối dẫn vào phòng Bon. Kể từ khi về nhà, thằng bé không khóc, cũng không đòi ăn. Nó cứ lẳng lặng chui vào phòng, khép cửa lại, biến mình thành một bóng ma nhỏ bé trong chính ngôi nhà của mình.

Tiếng nước xả trong nhà vệ sinh vang lên, rồi bà Quyên bước ra, gương mặt sa sầm. Bà liếc nhìn Hạ, ánh mắt chứa đựng một sự thất vọng sâu sắc mà không lời lẽ nào diễn tả nổi.

"Nó ngủ rồi à mẹ?" Hạ hỏi, giọng cô khàn đi, sự kiêu hãnh thường ngày đã bị bào mòn bởi cảm giác tội lỗi bủa vây.

"Ngủ sao được mà ngủ." Bà Quyên mỉa mai, tay bắt đầu dọn dẹp mấy hộp đồ ăn mua sẵn mà Hạ đặt về nhưng chưa ai đụng tới. "Cái tát đó đau một, thì cái cách cô nhìn nó như kẻ thù đau mười. Cô là trưởng phòng sáng tạo, mà cô không sáng tạo nổi một chút lòng trắc ẩn cho con mình à?"

Hạ siết chặt chiếc bút trong tay. "Con đã nói là lúc đó con mất bình tĩnh. Con bận quá..."

"Bận! Cô cứ mang cái bận ra làm bình phong cho sự vô tâm của mình mãi được sao?" Bà Quyên đặt mạnh chiếc bát xuống bàn, tiếng sứ chạm gỗ chát chúa. "Ngày xưa tôi nuôi bố nó, dù có mệt đến chết đi sống lại, tôi cũng không bao giờ để thằng Quân phải nhìn tôi bằng đôi mắt kinh hoàng như thằng Bon nhìn cô lúc nãy. Đứa trẻ 5 tuổi mà nó đã biết cách 'đề phòng' mẹ mình, cô không thấy nhục sao?"

Hạ đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ xê dịch tạo ra âm thanh chói tai. Cô không chịu nổi sự so sánh này. Cô không phải là bà Quyên của ba mươi năm trước, cô không thể sống một cuộc đời chỉ biết có gian bếp và những lời ru. Nhưng khi cô định phản kháng, tiếng động lạch cạch từ phía bếp khiến cả hai người phụ nữ khựng lại.

Bon đang đứng đó. Thằng bé mặc bộ đồ ngủ hình siêu nhân vốn đã hơi chật. Gương mặt bé tái nhợt, đôi mắt sưng mọng vì có lẽ đã khóc thầm trong bóng tối. Một bên má vẫn còn hơi ửng đỏ — dấu tích của cơn thịnh nộ chiều nay.

Bé không nhìn Hạ. Bé tiến lại gần kệ bát đĩa, cố gắng kiễng chân lên để lấy một chiếc bát sứ. Có lẽ cơn đói sau một ngày mệt mỏi đã khiến đứa trẻ không thể chịu đựng thêm.

"Bon, để bà lấy cho." Bà Quyên vội vàng bước tới.

Nhưng Bon lắc đầu, một sự bướng bỉnh lầm lì toát ra từ đôi vai nhỏ xíu. Bé muốn chứng minh mình có thể tự lập, muốn chứng minh mình không cần phải "làm phiền" đến người mẹ luôn coi mình là gánh nặng. Đôi bàn tay nhỏ bé, vẫn còn lấm lem những vết bẩn từ hầm xe chưa được rửa kỹ, run rẩy chạm vào mép bát.

Choang!

Chiếc bát sứ cao cấp tuột khỏi tầm tay, rơi xuống sàn gạch và vỡ tan thành hàng nghìn mảnh vụn lấp lánh dưới ánh đèn neon.

Sự tĩnh lặng quay trở lại, đặc quánh và nghẹt thở. Bon đứng sững giữa những mảnh vỡ, đôi bàn tay vẫn giữ nguyên tư thế với lên không trung. Hạ nhìn đống bừa bộn dưới sàn — thứ cô ghét nhất trên đời. Bản năng cầu toàn và sự ghét bỏ sự bừa bãi trỗi dậy, cô bước tới, định quát lên theo thói quen.

"Con có thôi ngay cái kiểu tự làm theo ý mình..."

Hạ chưa kịp nói hết câu thì Bon đã đổ sụp xuống. Không phải bé ngã, mà là bé co rúm người lại, hai tay ôm lấy đầu, đôi vai run bần bật.

"Con xin lỗi... Mẹ đừng đánh con... Con sẽ dọn ngay... Con không cố ý làm bẩn..."

Tiếng van nài đứt quãng của Bon như một lưỡi dao sắc lẹm rạch nát bầu không khí. Thằng bé không khóc thành tiếng, nó chỉ rên rỉ trong sự sợ hãi tột độ. Nó đang chờ đợi một cái tát thứ hai, một cơn lôi đình tiếp theo từ người mẹ "Trưởng phòng" luôn đòi hỏi mọi thứ phải nằm trong quỹ đạo.

Hạ đứng sững lại, cánh tay định giơ ra để chỉ trích bỗng khựng lại giữa không trung. Cô nhìn đứa trẻ đang run rẩy dưới chân mình, giữa những mảnh vỡ của chiếc bát và cả những mảnh vỡ của niềm tin. Lần đầu tiên trong đời, Hạ cảm thấy một nỗi sợ hãi thực sự. Không phải sợ mất việc, không phải sợ mất quyền kiểm soát, mà là sợ hãi chính bản thân mình.

Cô nhận ra mình đã biến thành một con quỷ trong mắt con trai. Sự lý trí cực đoan của cô đã xây nên một nhà tù, và Bon chính là phạm nhân đang héo mòn trong đó.

Bà Quyên không nói gì thêm, bà chỉ lẳng lặng cúi xuống, bế thốc Bon lên, để mặc những mảnh sứ vỡ dưới sàn. Bà nhìn Hạ một lần cuối, ánh mắt không còn sự giận dữ, mà chỉ còn là một sự thương hại sâu sắc.

"Cô dọn cái đống này đi. Đây là kết quả của sự hoàn hảo mà cô hằng theo đuổi đấy."

Hạ đứng trơ trọi giữa phòng khách. Cô nhìn xuống sàn nhà. Những mảnh sứ vỡ phản chiếu ánh đèn, lung linh như những giọt nước mắt khô khốc. Cô bắt đầu cúi xuống, dùng tay không nhặt từng mảnh vỡ. Một mảnh sứ sắc nhọn đâm vào ngón trỏ, máu tứa ra, đỏ rực.

Cái đau của vết cắt không thấm tháp gì so với sự bàng hoàng đang lan tỏa trong lồng ngực. Hạ chợt nhớ lại một ký ức xa xăm, khi cô còn nhỏ và cũng từng làm vỡ một chiếc bình hoa của mẹ mình. Mẹ cô khi đó đã không đánh cô, bà chỉ nhìn cô bằng sự lạnh lùng và nói: "Con là một sự thất vọng".

Hóa ra, Hạ không đánh con vì cô ác độc. Cô đánh con vì cô đang lặp lại chính nỗi đau mà mẹ cô đã gieo rắc, nhưng dưới một hình thái khác. Cô đã trở thành phiên bản mà cô ghét nhất.

Đêm đó, Hạ không lau đi vết máu trên tay. Cô ngồi bệt xuống sàn, giữa đống bừa bộn chưa dọn hết, nhìn chằm chằm vào bóng tối. Trong căn phòng đóng kín đằng kia, đứa trẻ 5 tuổi đang ngủ trong cơn ác mộng về một người mẹ mang khuôn mặt của một vị thần trừng phạt.

Lê An Hạ nhận ra, chiếc bát có thể mua lại, nhưng sự an yên trong tâm hồn của Bon đã bị cô đập vỡ, tan tành.