Sáng hôm sau, tiếng mở khóa lạch cạch từ cửa chính báo hiệu sự xuất hiện của bà Quyên. Bà không gõ cửa, vốn dĩ từ lâu bà đã mặc định căn hộ này là nơi bà có quyền ra vào bất cứ lúc nào để “cứu vãn” cháu nội khỏi bàn tay vụng về của con dâu.
Hạ đang đứng trong bếp, nhìn chăm chằm vào vết cắt trên ngón tay đã khô máu từ đêm qua. Cô chưa kịp pha xong ly cà phê để tỉnh táo cho buổi họp trực tuyến thì bà Quyên đã lướt qua cô như một cơn gió, mang theo mùi dầu gió và mùi thức ăn lỉnh kỉnh trong những chiếc túi bóng.
“Tôi biết ngay mà. Bếp núc lạnh lẽo thế này thì thằng bé lấy gì vào bụng?” Bà Quyên vừa nói vừa thoăn thoắt dọn dẹp đống mảnh vỡ mà Hạ chưa kịp lau sạch hết ở những góc khuất. “Cô Hạ này, tôi nói cô đừng tự ái, đàn bà xây tổ ấm mà đến cái bát vỡ cũng để đến sáng thì tổ ấm này nó thành tổ lạnh mất rồi.”
Hạ hít một hơi sâu, nén cơn đau đầu đang âm ỉ. “Mẹ, con vừa dọn lúc đêm muộn. Con định sáng nay sẽ lau lại...”
“Thôi, cô cứ để đấy. Việc của cô là kiếm tiền, là ngồi máy tính. Để tôi.”
Chữ “để tôi” của bà Quyên không mang ý nghĩa hỗ trợ, nó giống như một bản tuyên ngôn về sự truất quyền. Bà đi thẳng vào phòng Bon. Hạ nghe thấy tiếng thầm thì dịu dàng phát ra từ bên trong, khác hẳn với giọng điệu sắc mỏng bà dành cho cô.
“Bon của bà dậy chưa? Bà có xôi gấc con thích đây. Tội nghiệp, hôm qua bị ai làm sợ mà mặt mũi xanh xao thế này? Sang đây với bà, bà thương...”
Hạ đứng ngoài cửa phòng, đôi bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Những lời dỗ dành của bà Quyên như những nhát dao vô hình, khứa thêm vào vết thương lòng của cô. Bà không chỉ chăm sóc Bon, bà đang xây dựng một pháo đài nơi Bon là nạn nhân và Hạ là kẻ phản diện. Cách bà ôm lấy Bon, che chở nó khỏi “người mẹ độc hại” càng khiến khoảng cách giữa Hạ và con trở nên không thể cứu vãn.
Đến bữa sáng, bà Quyên bắt đầu màn so sánh kinh điển. Bà nhìn Bon ăn, rồi nhìn sang Hạ – người vẫn đang nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại để kiểm tra tiến độ dự án.
“Ngày xưa tôi nuôi thằng Quân, làm gì có sữa ngoại, làm gì có giúp việc theo giờ. Một tay tôi vừa đi làm đồng, vừa cơm nước, vẫn nuôi nó béo tốt, ngoan ngoãn. Chồng cô bây giờ thành đạt thế này cũng là nhờ đôi bàn tay này của tôi cả đấy. Cô bây giờ sướng quá hóa vụng, có mỗi đứa con cũng không biết cách dỗ dành.”
“Mẹ à, thời thế khác rồi.” Hạ ngẩng lên, ánh mắt sắc sảo thường ngày giờ đây đầy vẻ mỏi mệt. “Con còn áp lực công việc, con không thể chỉ ở nhà để nấu nướng như mẹ ngày xưa.”
“Áp lực? Ai chẳng có áp lực? Cái chính là lòng cô có để ở con không thôi.” Bà Quyên bồi thêm một câu chí mạng. “Cứ chiều chuộng nó bằng đồ chơi đắt tiền rồi quẳng nó cho bà, cho cô giáo, bảo sao nó chẳng xa cách. Nó nhìn cô như nhìn người lạ, tôi thấy mà xót thay cho nó.”
Bon ngồi giữa hai người phụ nữ, đầu cúi thấp, xúc từng thìa xôi một cách máy móc. Thằng bé dường như đã học được cách trở nên vô hình mỗi khi cuộc chiến giữa mẹ và bà nội nổ ra. Sự chiều chuộng thái quá của bà Quyên khiến Bon trở nên ỷ lại và yếu đuối hơn mỗi khi có mặt mẹ, như một cách để tìm kiếm sự bảo vệ trước “cơn thịnh nộ” của Hạ.
“Bon, ăn xong chưa con? Mẹ đưa đi học.” Hạ nói, cố gắng thiết lập lại quyền lãnh đạo.
“Bà đưa đi! Mẹ bận làm việc mà.” Bon trả lời, ánh mắt không rời khỏi bát xôi, đôi tay nhỏ bé níu chặt lấy vạt áo bà nội.
Bà Quyên cười đắc thắng, một nụ cười đầy sự bao dung nhưng lại bóp nghẹt trái tim Hạ. “Đấy, cô thấy chưa? Trẻ con nó không biết nói dối đâu. Nó biết ai thực lòng yêu nó, ai coi nó là gánh nặng.”
Hạ đứng lặng đi giữa phòng khách sang trọng nhưng lạnh lẽo. Cô nhận ra mình đang bị kẹp giữa hai loại áp lực: một bên là xã hội đòi hỏi cô phải là người mẹ vĩ đại, hy sinh; một bên là bà nội nhân danh yêu thương để tước đi cơ hội được làm mẹ – dù là một người mẹ vụng về – của cô.
Yêu thương của bà Quyên đối với Bon là thật, nhưng nó cũng là một loại xiềng xích, khóa chặt Hạ vào cái mác “người mẹ tồi”. Trong căn nhà này, mỗi lời bà nói, mỗi cử chỉ bà làm đều như đang củng cố thêm một định kiến trong đầu đứa trẻ 5 tuổi: Mẹ là người xấu, chỉ có bà là tốt nhất.
Khi cửa chính khép lại sau lưng bà nội và Bon, Hạ đổ gục xuống ghế sofa. Ly cà phê đã nguội ngắt, đắng ngắt như chính tâm trạng của cô lúc này. Cô thấy mình đang thua trắng trong chính cuộc đời mình.