MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẹ và con: Những người lạ chung nhàChương 10: Điểm chạm bằng không: Khi Bon bắt đầu trốn tránh mẹ

Mẹ và con: Những người lạ chung nhà

Chương 10: Điểm chạm bằng không: Khi Bon bắt đầu trốn tránh mẹ

841 từ · ~5 phút đọc

Sau một tuần đầy những giông bão từ tâm hồn đến thể xác, căn hộ cao cấp của Hạ rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đáng sợ hơn cả những tiếng quát tháo. Đó là sự tĩnh lặng của một sợi dây đàn đã căng đến cực hạn và bắt đầu nứt vỡ những thớ tơ cuối cùng.

Sáng thứ Bảy, không gian riêng tư mà Hạ vốn tôn thờ bỗng trở nên ngột ngạt. Cô bước ra khỏi phòng làm việc, vô thức tìm kiếm bóng dáng nhỏ bé của con. Nhưng Bon không còn ngồi ở sofa xem hoạt hình, cũng không bày biện đồ chơi ra sàn nhà như mọi khi. Căn nhà gọn gàng một cách tàn nhẫn – đúng như những gì Hạ từng khao khát, nhưng giờ đây nó khiến cô thấy lạnh sống lưng.

Hạ đẩy cửa phòng Bon. Thằng bé đang ngồi trong góc kẹt giữa tủ quần áo và giường ngủ, tay ôm chặt lấy chú gấu bông cũ sờn. Ngay khi nhìn thấy mẹ, Bon không reo lên, cũng không phớt lờ. Bé khẽ giật mình, rồi thu người lại nhỏ hơn, đôi mắt nhìn Hạ đầy sự phòng thủ và cảnh giác. Đó là ánh mắt của một con thú nhỏ bị tổn thương đang cố gắng tìm cách ẩn nấp khỏi kẻ săn mồi.

"Bon, sao con lại ngồi đấy? Ra phòng khách chơi cho thoáng con." Hạ cố giữ giọng nhẹ nhàng, nhưng sự khô khốc của những năm tháng đối xử với con bằng "trách nhiệm" khiến lời nói của cô nghe như một mệnh lệnh cưỡng bách.

Bon không cử động. Bé cúi gầm mặt, giọng nói lí nhí phát ra từ sau lớp lông gấu bông: "Con không bày bừa đâu... Con sẽ ngồi yên ở đây để mẹ không thấy ghét."

Hạ thấy tim mình thắt lại một nhịp. Cô tiến lại gần, định xoa đầu con – một cử chỉ mà cô vừa học được từ những bài báo "chữa lành" trên mạng. Nhưng khi bàn tay cô vừa đưa lên, Bon đã rụt cổ lại, đôi mắt nhắm nghiền, toàn thân run rẩy như thể đang chờ đợi một cú giáng trời giáng.

Cánh tay Hạ khựng lại giữa không trung. Cô sững sờ nhận ra, giữa cô và con đã không còn là một khoảng cách địa lý, mà là một "điểm chạm bằng không". Mọi nỗ lực tiếp cận của cô lúc này đều bị Bon coi là một mối đe dọa. Sự tự lập sớm mà cô từng tự hào khen ngợi giờ đây lộ rõ bản chất thật sự của nó: đó là một cơ chế sinh tồn. Bon tự dọn đồ, tự mặc áo, tự im lặng không phải để mẹ vui, mà để giảm thiểu tối đa sự hiện diện của mình trong tầm mắt mẹ.

"Mẹ không đánh con đâu... Mẹ chỉ muốn..."

Hạ chưa kịp nói hết câu, Bon đã đứng bật dậy, chạy lách qua người cô để hướng về phía cửa chính. Đúng lúc đó, tiếng chìa khóa của bà Quyên vang lên. Thằng bé lao thẳng vào lòng bà nội như một người lính tìm thấy hầm trú ẩn giữa cơn mưa bom.

"Bà nội ơi, bà đưa con đi đâu cũng được, con không ở nhà đâu!" Bon khóc nấc lên, những giọt nước mắt mà nó đã kìm nén suốt cả buổi sáng giờ đây tuôn ra xối xả trên vai áo bà Quyên.

Bà Quyên nhìn Hạ, ánh mắt đầy sự trách móc và cả một chút đắc thắng thầm kín. Bà vỗ về cháu, giọng ngọt xớt nhưng lại sắc như dao: "Khổ thân cháu tôi, ở nhà với 'Trưởng phòng' áp lực quá phải không? Đi, bà cho sang nhà bà, ở đấy không ai quát, không ai bắt con phải hoàn hảo cả."

Khi cánh cửa khép lại, Hạ đứng trơ trọi giữa căn phòng trống. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi bàn tay có thể điều khiển cả một đội ngũ sáng tạo, có thể ký kết những hợp đồng tỷ đồng, nhưng lại không thể chạm vào linh hồn của đứa con trai duy nhất.

Cô nhận ra mình đã thua cuộc một cách thảm hại. Bon không còn "nổi loạn" bằng lời nói sắc lẹm nữa. Bé chọn cách đáng sợ hơn: xóa bỏ sự hiện diện của Hạ ra khỏi thế giới của mình. Sự trốn tránh của Bon chính là lời khẳng định đanh thép nhất rằng, trong căn nhà này, Hạ đã thực sự trở thành một "người lạ" không hơn không kém.

Hạ quay lại gương, nhìn vào khuôn mặt chỉn chu với lớp kem nền dày cộm. Dưới đó là những quầng thâm không chỉ của những đêm mất ngủ, mà còn là sự thối rữa của một mối quan hệ mà cô đã vô tình bóp chết bằng sự lý trí đến cực đoan. Sợi dây đàn đã đứt, và âm thanh cuối cùng còn sót lại chỉ là sự im lặng đến tê người.