Ánh hoàng hôn tại Tokyo chưa bao giờ tàn khốc đến thế. Nó không phải là sắc cam đỏ lãng mạn thường thấy trong những bộ phim hoạt hình cũ, mà là một màu đỏ thẫm đặc quánh, trông như thể bầu trời phía trên cao kia đang rỉ máu xuống những tòa nhà chọc trời đã đổ nát. Gió rít qua các khe nứt của bê tông, mang theo mùi nồng nặc của rỉ sét, bụi than và một mùi tanh hôi lạ lùng — mùi của cái chết không thuộc về thế gian này.
Kaito Arisugawa ngồi trên đỉnh của một cột điện nghiêng ngả, đôi mắt anh vô hồn nhìn xuống ngã tư Shibuya vốn từng là nơi nhộn nhịp nhất thế giới. Giờ đây, nơi đó chỉ còn là một bãi tha ma khổng lồ với những xác xe hơi chồng chất lên nhau, bị bao phủ bởi lớp rêu xanh đột biến bò lổm ngổm như những con rắn độc. Bộ đồng hồ trên tay anh đã chết từ lâu, nhưng Kaito không cần nó để biết rằng thời khắc ấy đang đến.
Dưới phố, những âm thanh sột soạt bắt đầu vang lên. Từ trong bóng tối của các cửa hàng thời trang cũ kỹ, những cái bóng đen kịt, cao hơn hai mét với hàm răng lởm chởm dần lộ diện. Chúng là những "Scavengers" — sinh vật rác rưởi của kỷ nguyên tận thế, nhưng lại đủ sức xé xác một con người khỏe mạnh chỉ trong chớp mắt.
Kaito siết chặt chuôi kiếm trong tay. Đó không phải là một thanh kiếm báu, chỉ là một thanh Katana rỉ sét mà anh nhặt được trong một bảo tàng tư nhân đã bị lục soát. Bàn tay anh chằng chịt những vết sẹo, những đầu ngón tay chai sạn vì những tháng ngày phải bới rác và chiến đấu để giành giật từng mẩu bánh mì khô khốc.
“Lại một đêm nữa sao?” Kaito lầm bầm, giọng anh khàn đặc vì lâu ngày không được uống đủ nước.
Đúng lúc đó, không gian bỗng nhiên rung chuyển. Một tiếng "oong" chói tai vang lên, khiến màng nhĩ của Kaito đau nhức như bị kim châm. Từ trên bầu trời đỏ rực, một vết nứt không gian khổng lồ toác ra, trông như một con mắt quỷ đang trợn trừng nhìn xuống nhân loại. Những tia sét màu tím đánh xuống, thiêu rụi mọi thứ chúng chạm vào.
Và rồi, từ trong vết nứt ấy, một sinh vật khổng lồ đáp xuống. Nó trông giống như một con nhện nhưng có khuôn mặt của một người đàn bà đang khóc. Đôi mắt nó tỏa ra luồng ánh sáng dị hợm, quét qua toàn bộ khu vực. Những con Scavengers dưới đất lập tức phủ phục xuống, run rẩy sợ hãi. Đây là một con Quái thú cấp cao — kẻ cai trị thực sự của đống đổ nát này.
Kaito nấp sau một khối bê tông, hơi thở anh dồn dập. Anh biết mình nên chạy, nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh tại chỗ. Trong tâm trí anh, những mảnh ký ức vụn vỡ lại hiện về. Hình ảnh người mẹ gục xuống trong vũng máu, hình ảnh cha anh bị những cái xúc tu tước đi sự sống khi cố bảo vệ anh chạy xuống hầm tàu điện ngầm... Nỗi đau ấy, sự bất lực ấy còn đáng sợ hơn cả cái chết trước mắt.
“Mày... lại là chúng mày...” Một luồng nhiệt nóng bỏng bỗng nhiên bùng phát từ sâu trong lồng ngực Kaito. Nó không phải là nỗi sợ, mà là một cơn giận dữ đã bị kìm nén suốt mười năm ròng rã.
Đúng lúc con quái thú nhện phát hiện ra nơi ẩn nấp của anh và vung cái chân nhọn hoắt như giáo dài xuống, một âm thanh kỳ lạ vang lên trong đầu Kaito. Nó giống như tiếng chuông chùa thanh tịnh, phá tan mọi tạp âm của sự sụp đổ.
[Thức tỉnh quy tắc: Minh Sát Nhãn]
Thế giới trong mắt Kaito bỗng nhiên thay đổi hoàn toàn. Mọi thứ trở nên chậm lại. Anh không còn thấy con quái vật nhện hung hãn nữa, mà thấy những luồng năng lượng màu tím đen đang luân chuyển bên trong cơ thể nó. Tại điểm giữa ngực của con quái thú, có một hạt nhân nhỏ phát sáng — đó chính là điểm yếu chí mạng, là "mệnh môn" mà mắt thường không bao giờ thấy được.
Cơ thể Kaito nóng rực như lửa đốt. Những mạch máu trên cánh tay anh nổi lên, phát ra ánh sáng mờ ảo. Không một chút do dự, anh bật nhảy khỏi vị trí cũ. Cú nhảy của anh mạnh đến mức làm sụp đổ cả khối bê tông bên dưới.
Con quái vật rít lên một tiếng kinh tởm, những cái chân của nó đâm xuống liên tiếp nhưng Kaito di chuyển như một bóng ma. Với "Minh Sát Nhãn", anh nhìn thấu mọi quỹ đạo tấn công trước khi chúng diễn ra. Anh luồn lách qua những khe hở hẹp nhất, lưỡi kiếm rỉ sét trong tay đột ngột bao phủ bởi một lớp khí mỏng manh nhưng sắc lạnh vô cùng.
“Chết đi!”
Kaito hét lên một tiếng xé lòng. Anh vung kiếm, một đường vòng cung bạc rạch ngang màn đêm. Thanh kiếm đâm thẳng vào hạt nhân của con quái thú. Một tiếng nổ chấn động nổ ra, dịch lỏng màu xanh của con quái vật bắn tung tóe. Nó gào thét thảm thiết rồi tan biến thành những hạt bụi đen ngòm.
Kaito ngã quỵ xuống đất, thanh kiếm rỉ sét gãy làm đôi. Anh thở dốc, mồ hôi đầm đìa, cảm giác như mọi tế bào trong cơ thể đang được tái cấu trúc lại. Sức mạnh này... cái cảm giác nhìn thấu thế giới này... là thứ mà anh chưa bao giờ dám mơ tới.
Bỗng nhiên, từ trên cao, một luồng ánh sáng rực rỡ khác xuất hiện. Đó không phải là quái thú, mà là một chiếc máy bay vận tải khổng lồ mang biểu tượng của quân đội Hoa Kỳ. Chiếc máy bay bay lơ lửng trên bầu trời Tokyo đổ nát, từ đó hạ xuống những chiếc drone hiện đại.
“Phát hiện năng lượng thức tỉnh cấp độ E tại khu vực Shibuya. Bắt đầu thu thập dữ liệu.” Một giọng nói cơ khí vang lên từ chiếc drone.
Kaito ngước nhìn chiếc máy bay, đôi mắt anh giờ đây đã khác. Trong cái nhìn của "Minh Sát Nhãn", anh thấy chiếc máy bay kia không chỉ là sắt thép, mà là một khối năng lượng nhân tạo đầy sự chiếm đoạt và lạnh lẽo. Anh thấy những binh lính bên trong — họ không dùng "quy tắc" như anh, mà cơ thể họ đầy những linh kiện máy móc và các ống dẫn hóa chất.
“Kẻ đến sau lại muốn làm chủ sao?” Kaito cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng.
Trên bầu trời, một người đàn ông trung niên với quân phục Mỹ, đôi mắt được thay thế bằng thấu kính điện tử, nhìn xuống màn hình giám sát. Hắn là một trong những sĩ quan dưới trướng Đại tướng Vance.
“Một người Nhật thức tỉnh tự nhiên sao? Thật hiếm thấy. Để xem hắn có thể chịu được bao lâu trước khi trở thành vật thí nghiệm của chúng ta.” Hắn lạnh lùng ra lệnh: “Phái đội thu gom xuống. Nếu hắn kháng cự, cứ việc cắt đứt chân tay. Chỉ cần giữ cho bộ não còn sống là đủ.”
Kaito đứng dậy giữa đống đổ nát, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm gãy. Anh nhìn về phía chân trời, nơi những ngôi sao bắt đầu hiện ra giữa làn khói bụi. Ngày hôm nay, Tokyo đã mất đi hoàng hôn cuối cùng, nhưng đối với Kaito Arisugawa, đây mới là bình minh của một cuộc báo thù kéo dài vạn dặm. Anh không còn là một kẻ tị nạn hèn mọn, anh là người nắm giữ "Minh Sát Nhãn", kẻ sẽ dùng cổ thuật của vùng đất bị lãng quên này để thách thức cả thế giới công nghệ lạnh lẽo ngoài kia.
Gió vẫn thổi, mang theo tiếng khóc thầm của những linh hồn đã khuất. Nhưng từ nay, trong tiếng gió ấy, sẽ có thêm tiếng thét của thanh kiếm sắp được rèn lại từ máu và lửa.
Lời tác giả: Đây là chương mở đầu để thiết lập bối cảnh và sức mạnh ban đầu của Kaito. Ở các chương sau, khi Kaito thăng lên cấp D và C, các trận chiến sẽ trở nên quy mô hơn với sự xuất hiện của các Ninja đồng minh và những khí tài dị năng từ Mỹ.