Tiếng rít của động cơ phản lực xé toạc bầu không khí đặc quánh của Tokyo. Kaito không có thời gian để kinh ngạc trước sức mạnh vừa thức tỉnh. "Minh Sát Nhãn" vẫn đang hoạt động, nhưng nó bắt đầu vắt kiệt sức lực của anh. Tầm nhìn của Kaito bắt đầu xuất hiện những vệt đen li ti, đầu óc anh ong ong như có hàng nghìn con ong đang vây hãm. Đây là cái giá của việc một người thường đột ngột tiếp nhận nhãn thuật cấp thần.
“Mục tiêu đã được xác định. Cấp độ đe dọa: E+. Tiến hành cưỡng chế thu hồi.”
Giọng nói lạnh lẽo phát ra từ một chiếc drone hình cầu đang bay lơ lửng cách Kaito mười mét. Ngay lập tức, một tia laser màu đỏ từ bụng chiếc máy bay quét qua ngực anh. Kaito cảm nhận được một sự nguy hiểm chết người. Theo bản năng, anh lộn nhào sang bên phải, nấp sau xác của một chiếc xe buýt đã rỉ sét hoàn toàn.
Hưu!
Một luồng ánh sáng nén cực mạnh bắn trúng chỗ Kaito vừa đứng, nung chảy cả khối bê tông cứng nhất thành dung nham đỏ rực. Kaito nghiến răng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Đây là công nghệ của người Mỹ — thứ vũ khí mà dù quái thú cấp thấp cũng phải khiếp sợ. Họ không cần thức tỉnh, họ chỉ cần năng lượng hạt nhân và những thuật toán tàn bạo.
“Phải rời khỏi đây ngay!” Kaito tự nhủ. Anh nhìn quanh, "Minh Sát Nhãn" chỉ cho anh thấy một lối thoát duy nhất: Đường hầm tàu điện ngầm Shibuya bên dưới ngã tư. Nơi đó tối tăm, hẹp và đầy quái thú, nhưng đó là nơi mà hệ thống radar của drone không thể quét tới hiệu quả nhất.
Kaito bật dậy, dùng chút sức lực cuối cùng để chạy. Nhưng phía trước anh, không gian bỗng nhiên vặn xoắn. Một khe nứt không gian nhỏ — chỉ bằng bàn tay — đột ngột xuất hiện giữa đường. Từ bên trong đó phát ra một tiếng gào xé tai. Đó không phải là tiếng của sinh vật, mà là tiếng gào của không gian bị bóp nghẹt.
Một luồng áp suất cực lớn đẩy Kaito văng ngược trở lại. Từ khe nứt, những sợi xúc tu mỏng manh như sợi tơ nhưng sắc lẹm như dao lam quất loạn xạ. Đây là hiện tượng "Rạn nứt tàn dư" — hậu quả của việc con quái thú nhện khổng lồ bị tiêu diệt quá nhanh khiến năng lượng không kịp tan biến.
“Chết tiệt!” Kaito chửi thề. Phía sau là drone của Mỹ đang nạp năng lượng cho phát bắn thứ hai, phía trước là khe nứt không gian đang điên cuồng tàn phá.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng đen nhỏ bé đột ngột lướt qua từ trên tầng hai của một cửa hàng bách hóa đổ nát. Một cơn gió lạ mang theo hương thơm nhàn nhạt của hoa anh đào — thứ mùi hương tưởng chừng đã tuyệt chủng từ mười năm trước — thoảng qua mũi Kaito.
Xoạt! Xoạt! Xoạt!
Hàng ngàn cánh hoa anh đào rực rỡ nhưng mang theo ánh kim loại sắc bén xoay tròn trong không trung, kết lại thành một dải lụa mềm mại bao quanh lấy khe nứt không gian, ép chặt nó lại cho đến khi nó biến mất hẳn.
“Còn ngây người ra đó làm gì? Muốn làm bia tập bắn cho lũ người sắt đó sao?”
Một giọng nữ trong trẻo nhưng đầy uy lực vang lên. Kaito ngẩng đầu, thấy một thiếu nữ mặc bộ phục trang Ninja cách tân màu đen tím, mái tóc dài buộc cao đang đứng trên một biển hiệu đèn LED đã hỏng. Cô không dùng máy móc, nhưng đôi mắt cô tỏa ra một luồng sáng xanh lục dịu nhẹ.
“Cô là ai?” Kaito thốt lên.
“Yumi Hitomi. Người sẽ cứu mạng anh nếu anh biết khép miệng lại và chạy theo tôi!” Cô gái không đợi trả lời, ném xuống một quả bom khói.
Bùm!
Làn khói màu tím sậm bốc lên, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của các drone Mỹ. Kaito không còn lựa chọn nào khác, anh bám lấy một sợi dây thừng mà Yumi thả xuống, leo nhanh lên tầng thượng. Cả hai băng qua những mái nhà dốc, nhảy qua những khoảng không cheo leo giữa các tòa nhà.
Phía sau, tiếng súng máy của đội quân Mỹ bắt đầu rộ lên. Những viên đạn tầm nhiệt rượt đuổi theo họ như những con đom đóm tử thần.
“Cúi xuống!” Yumi hét lên, cô xoay người, vung tay giải phóng một loạt phi tiêu có gắn bùa chú. Những chiếc phi tiêu chạm vào đạn của kẻ thù rồi nổ tung thành những đóa hoa anh đào rực lửa, vô hiệu hóa hoàn toàn công nghệ dẫn đường của đối phương.
Sau mười phút rượt đuổi nghẹt thở, họ rơi xuống một cửa sập bí mật dẫn vào lòng đất. Không gian đột ngột trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt và tiếng thở hổn hển của cả hai.
Dưới ánh đèn pin lờ mờ, Kaito nhìn thấy Yumi rõ hơn. Cô mang theo một thanh đoản kiếm bên hông và những túi đựng thảo dược lạ lùng. Cô đang nhìn Kaito với ánh mắt dò xét, đặc biệt là dừng lại rất lâu ở đôi mắt vẫn còn hơi ánh lên tia sáng của anh.
“Minh Sát Nhãn... Không ngờ truyền thuyết về huyết thống Arisugawa lại là thật.” Yumi thu kiếm, giọng cô dịu đi nhưng vẫn đầy cảnh giác. “Anh có biết mình vừa làm gì không? Anh vừa giết chết một con quái thú Cấp D khi mới chỉ thức tỉnh cấp E. Điều đó đã đánh động đến hệ thống giám sát của General Vance. Bây giờ, anh là món hàng đắt giá nhất Tokyo đấy.”
Kaito dựa lưng vào tường đá lạnh lẽo, thanh kiếm gãy vẫn nắm chặt trong tay. “Vance... lão ta là người điều khiển những chiếc máy bay đó sao?”
“Hắn là kẻ muốn biến Nhật Bản thành một trang trại nuôi cấy mã gene.” Yumi cay đắng nói. “Hắn dùng dị năng của chúng ta để nâng cấp cho lũ Cyborg của hắn. Anh thấy những chiếc drone đó chứ? Chúng được vận hành bởi não bộ của những người thức tỉnh bị bắt cóc đấy.”
Một cơn lạnh sống lưng chạy dọc tủy sống Kaito. Anh nghĩ đến việc nếu mình bị bắt, linh hồn và nhãn thuật này sẽ bị mổ xẻ, bị số hóa vào những đống sắt vụn vô tri đó. Nỗi căm hận trong anh lại bùng lên, khiến nhãn thuật tự động kích hoạt.
Nhìn vào Yumi, Kaito thấy một dòng chảy năng lượng xanh biếc, hiền hòa nhưng bền bỉ như nước chảy dưới khe sâu. Anh cũng nhìn thấy những vết thương cũ trên vai cô chưa lành hẳn.
“Tại sao cô cứu tôi?” Kaito hỏi.
Yumi quay mặt đi, nhìn vào bóng tối sâu thẳm của đường hầm. “Vì Nhật Bản cần một thanh kiếm thực sự, không phải những kẻ chỉ biết quỳ gối trước đô la và công nghệ của Mỹ. Anh có đôi mắt có thể nhìn thấy sự thật, Kaito. Nhưng với cấp độ E hiện tại, anh chẳng là gì cả. Một đội đặc nhiệm Gene-Hunter của Mỹ đang đổ bộ xuống cảng Yokohama. Chúng không giống lũ drone kia đâu.”
Tiếng gào thét từ những con quái thú sâu trong lòng đất vọng lại, như thể đang hưởng ứng lời nói của cô. Kaito nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn thanh kiếm gãy.
“Tôi cần mạnh hơn.” Anh nói, giọng kiên định. “Tôi không chỉ muốn sinh tồn. Tôi muốn chém đứt cái trật tự thối nát này.”
Yumi mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp nhưng đầy sương gió. “Vậy thì đi theo tôi. Có một nơi mà công nghệ của Vance không thể chạm tới, nơi anh sẽ học được cách dùng đôi mắt đó để nhuộm đỏ bầu trời Tokyo một lần nữa.”
Trong bóng tối của hầm tàu điện ngầm, hai bóng đen bắt đầu bước đi. Phía trên đầu họ, hàng trăm chiếc máy bay của Mỹ vẫn đang lùng sục, phát ra những tia laser quét sạch mọi dấu vết của sự sống. Cuộc chiến giữa "Linh hồn" và "Máy móc" đã thực sự bắt đầu từ căn hầm ẩm thấp này.