MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMinh Sát Nhãn: Kẻ Thôn Phệ Quy TắcChương 3: SỰ PHẢN BỘI CỦA NHỮNG "NGƯỜI BẢO VỆ"

Minh Sát Nhãn: Kẻ Thôn Phệ Quy Tắc

Chương 3: SỰ PHẢN BỘI CỦA NHỮNG "NGƯỜI BẢO VỆ"

1,434 từ · ~8 phút đọc

Bên trong lòng đất của ga tàu điện ngầm Shibuya không còn là những dãy hành lang lát gạch men trắng sáng như trong những tấm áp phích quảng cáo cũ. Giờ đây, nó là một mê cung của rác thải, bùn lầy và những đường dây điện chằng chịt như mạng nhện. Ánh sáng duy nhất đến từ những chiếc đèn dầu hỏa leo lét và các loại nấm đột biến phát ra ánh sáng huỳnh quang xanh nhạt bám trên vách tường.

Kaito đi theo Yumi qua một dãy những toa tàu cũ kỹ đã bị biến đổi thành nơi ở. Tại đây, anh nhìn thấy những người sống sót — những bóng ma vật vờ với gương mặt hốc hác, đôi mắt hõm sâu vì thiếu ăn và nỗi sợ hãi triền miên. Họ nhìn Kaito với ánh mắt ngờ vực, thậm chí là căm ghét. Trong cái thế giới tận thế này, một kẻ thức tỉnh đôi khi không phải là cứu tinh, mà là một thảm họa thu hút sự chú ý của lũ quái thú và quân đội Mỹ.

“Đây là 'Vườn An Nghỉ',” Yumi nói, giọng cô vang lên một cách mỉa mai. “Nơi những kẻ bị thế giới bỏ rơi trú ngụ. Đừng nhìn họ lâu quá, họ không thích những kẻ có đôi mắt sáng như anh đâu.”

Họ dừng lại trước một toa tàu hạng thương gia được canh gác bởi hai người đàn ông vạm vỡ, trên tay cầm những khẩu súng trường kiểu cũ. Yumi gật đầu, và họ bước vào trong.

Bên trong toa tàu là một phòng chỉ huy dã chiến. Một người đàn ông luống tuổi, cụt mất một cánh tay, đang chăm chú nhìn vào một tấm bản đồ giấy cũ kỹ. Ông ta là Sato, cựu sĩ quan của Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản, người hiện đang dẫn dắt nhóm kháng chiến nhỏ nhoi này.

“Yumi, cô mang về một đứa trẻ sao?” Sato ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo nhìn chằm chằm vào Kaito. “Chúng ta đang thiếu lương thực, không thiếu người ăn.”

“Ông ta có Minh Sát Nhãn, đội trưởng,” Yumi bình thản đáp.

Cả căn phòng bỗng chốc im lặng. Sato đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ bị đẩy lùi về phía sau tạo nên một tiếng rít chói tai. Ông bước tới sát Kaito, hơi thở sực mùi thuốc lá rẻ tiền.

“Arisugawa? Đứa trẻ cuối cùng của dòng họ 'Nhãn Thuật' vẫn còn sống?” Sato nheo mắt. “Nếu vậy, cậu chính là lý do khiến một hạm đội của Mỹ vừa cập cảng Yokohama chiều nay. Họ không đến để cứu viện, họ đến để săn lùng 'con mắt' của cậu.”

Kaito không lùi lại. "Minh Sát Nhãn" của anh đột ngột tự kích hoạt dù anh không muốn. Trong tầm nhìn của anh, cơ thể của Sato hiện ra với những vết sẹo năng lượng cũ nát — ông ta cũng là một người thức tỉnh, nhưng dòng chảy năng lượng trong ông đã bị đứt đoạn, giống như một cỗ máy đã hư hại nghiêm trọng.

“Họ nói họ đến để bảo vệ Nhật Bản mười năm trước,” Kaito nói, giọng anh run lên vì phẫn nộ. “Cha tôi đã tin họ. Ông ấy đã mở cổng thành phố để những chiếc xe tăng của Mỹ tiến vào. Và rồi, họ đã bắn vào người dân thay vì quái thú.”

Sato thở dài, ngồi phịch xuống ghế. “Đó là sự phản bội lớn nhất lịch sử, nhóc ạ. Khi các cánh cổng mở ra, Mỹ nhận ra rằng quái thú không phải là kẻ thù, mà là tài nguyên. Họ cần gene của chúng, và họ cần vật thí nghiệm là con người để kiểm tra mức độ thích nghi. Nhật Bản, với mật độ dân cư cao và sự sụp đổ nhanh chóng, đã trở thành cái lồng thí nghiệm lớn nhất hành tinh.”

Đột nhiên, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía trên đỉnh đầu. Những mảng bê tông bụi bặm rơi xuống từ trần hầm. Một người lính chạy vào, mặt cắt không còn hạt máu:

“Đội trưởng! Có biến! Đội tự vệ phía Bắc... họ đã mở cửa cho quân Mỹ!”

“Cái gì?” Sato đập bàn đứng dậy. “Lũ khốn! Chúng ta đã chia sẻ từng miếng bánh mì với chúng!”

“Họ hứa sẽ cấp thẻ công dân Mỹ và huyết thanh chống phóng xạ cho bất cứ ai giao nộp 'kẻ thức tỉnh nhãn thuật',” người lính nấc lên.

Kaito siết chặt tay. Sự phản bội. Lại là sự phản bội. Trong cái thời đại tận thế này, tình người mỏng manh như một tờ giấy cháy. Những người vừa rồi còn nhìn anh bằng ánh mắt khổ sở, giờ đây có lẽ đang cầm dao, cầm gậy hướng về phía này để đổi lấy một lời hứa hão huyền về một cuộc sống no đủ tại phía bên kia đại dương.

“Yumi, mang thằng nhóc chạy đi đường hầm số 4!” Sato rút ra một thanh kiếm katana đã rỉ sét nhưng lưỡi vẫn còn sắc. “Ta sẽ cầm chân chúng ở đây.”

“Nhưng đội trưởng, cánh tay của ông...” Yumi lo lắng.

“Đi mau!” Sato quát lớn. “Nhật Bản không cần một lão già tàn tật, nhưng cần đôi mắt của thằng nhóc đó để thấy được tương lai!”

Kaito bị Yumi kéo chạy đi. Qua những khe hở của toa tàu, anh thấy những bóng dáng quen thuộc của những người dân sống sót đang gào thét, dẫn đường cho một toán lính mặc giáp đen Nano công nghệ cao của Mỹ tiến vào. Những người lính này không có gương mặt, chỉ có lớp mặt nạ phát sáng màu đỏ lạnh lùng. Họ cầm trên tay những thiết bị dò tìm sóng não đang kêu bíp bíp liên hồi.

“Kaito, đừng nhìn lại!” Yumi thúc giục khi thấy anh đứng khựng lại trước cảnh Sato một tay cầm kiếm, đứng vững chãi giữa đường hầm để ngăn cản một gã Cyborg cao lớn của Mỹ.

Kaito cảm thấy một luồng năng lượng nóng hổi trào dâng trong hốc mắt. "Minh Sát Nhãn" không chỉ cho anh thấy điểm yếu của kẻ thù, mà nó đang hấp thụ lấy nỗi đau và sự phẫn nộ xung quanh. Trong bóng tối của đường hầm, đôi mắt anh rực sáng lên như hai đốm lửa xanh biếc.

Họ chạy vào đường hầm số 4 — một lối thoát hiểm hẹp và dốc đứng. Phía sau, tiếng súng nổ, tiếng kiếm va chạm vào kim loại và tiếng gào thét của những kẻ phản bội bị quái thú tấn công (vốn bị thu hút bởi tiếng ồn) vang lên tạo thành một bản nhạc tang tóc.

Khi họ thoát ra được một miệng cống ở một khu phố hoang vắng khác, Kaito quỳ sụp xuống mặt đất đầy tro bụi. Anh nắm lấy một nắm đất, nghiến chặt răng đến mức bật máu.

“Họ đã phản bội chính đồng bào của mình...” Kaito thì thào.

“Đó là sự thật của thời đại này, Kaito,” Yumi đứng cạnh anh, đôi cánh hoa anh đào quanh cô vẫn bay lượn như để xoa dịu. “Kẻ yếu sẽ ăn thịt kẻ yếu hơn để làm hài lòng kẻ mạnh. Nếu anh muốn báo thù cho Sato, nếu anh muốn cứu đất nước này, anh phải học cách tàn nhẫn với kẻ thù và trở nên mạnh mẽ đến mức quy tắc của họ không thể trói buộc anh.”

Kaito ngước lên nhìn bầu trời. Một chiếc trực thăng vận tải của Mỹ đang bay ngang qua, phát loa kêu gọi đầu hàng bằng tiếng Nhật ngọng nghịu.

“Tôi sẽ không chạy nữa,” Kaito đứng dậy, ánh mắt anh đã mất đi vẻ non nớt của một thiếu niên. “Yumi, dạy tôi cách chiến đấu của Ninja. Tôi muốn dùng đôi mắt này để nhìn thấy cảnh tượng Washington sụp đổ.”

Yumi nhìn anh, đôi mắt cô thoáng hiện lên một sự hài lòng. “Được. Nhưng trước khi đến Mỹ, anh cần phải giết chết gã Cyborg đã sát hại Sato. Hắn là 'Sói Sắt' Logan, một dị năng giả cải tạo gene cấp D của Mỹ. Đó sẽ là bài kiểm tra đầu tiên của anh.”

Đêm đó, trong một ngôi đền đổ nát ở ngoại ô Tokyo, dưới bóng của một pho tượng Phật đã mất đầu, Kaito bắt đầu những bước đi đầu tiên trên con đường Ngự Khí. Anh ngồi thiền, cố gắng cảm nhận dòng chảy năng lượng trong cơ thể, biến nỗi đau thành sức mạnh, biến sự phản bội thành lưỡi gươm sắc bén nhất.