MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMinh Sát Nhãn: Kẻ Thôn Phệ Quy TắcChương 4: TUYỆT CẢNH – KHI THANH KIẾM MỤC NÁT LÊN TIẾNG

Minh Sát Nhãn: Kẻ Thôn Phệ Quy Tắc

Chương 4: TUYỆT CẢNH – KHI THANH KIẾM MỤC NÁT LÊN TIẾNG

1,290 từ · ~7 phút đọc

Cơn mưa đen bắt đầu trút xuống ngoại ô Tokyo. Đó là loại mưa axit hòa lẫn với tro bụi từ các lò phản ứng hạt nhân bị rò rỉ, mỗi giọt rơi xuống da thịt đều mang lại cảm giác bỏng rát như kim châm. Kaito đứng giữa sân của ngôi đền đổ nát, hơi thở anh nặng nề, hòa cùng làn khói trắng bốc lên từ cơ thể đang nóng rực.

Trước mặt anh không phải là quân đội Mỹ, mà là một thứ còn kinh khủng hơn: Một con "Hủ Thực Thú" (Corpse Eater). Nó là một khối thịt thối rữa khổng lồ, được chắp vá từ hàng chục xác chết của quái thú và con người, cao bằng một ngôi nhà hai tầng. Những cánh tay dị dạng mọc ra khắp cơ thể nó, mỗi cái đều cầm một mảnh kim loại sắc nhọn hoặc xương cốt của nạn nhân.

“Tập trung vào hơi thở, Kaito!” Yumi đứng trên mái đền, giọng cô vang lên giữa tiếng mưa. “Đừng dùng mắt để nhìn hình dáng nó. Hãy dùng nhãn lực để nhìn vào 'tâm điểm' của sự thối rữa kia!”

Kaito nghiến răng, đôi mắt rực lên ánh sáng xanh biếc. Dưới nhãn lực của Minh Sát Nhãn, thế giới đen tối bỗng hiện ra những đường chỉ màu đỏ li ti. Đó là dòng chảy của tử khí. Con quái vật này không có trái tim, hạt nhân của nó là một khối năng lượng đen ngòm nằm sâu trong đống thịt thối ngay giữa bụng.

Con quái vật gầm lên, một âm thanh đục ngầu như tiếng bùn sôi. Nó vung một cánh tay khổng lồ, quét ngang sân đền. Kaito bật nhảy, nhưng sức ép từ cú đánh khiến anh văng vào một cây cột đá.

Rắc! Cơn đau buốt nhói truyền từ xương sườn lên đại não. Kaito lồm cồm ngồi dậy, thanh Katana rỉ sét trong tay anh đã nứt toác, chỉ còn chờ một va chạm mạnh nữa là sẽ vỡ tan. Anh cảm thấy một sự bất lực trào dâng. Làm sao một thanh sắt vụn có thể chém đứt khối thịt thép kia? Làm sao một người vừa thức tỉnh cấp E có thể đối đầu với thứ tử khí đặc quánh này?

“Vũ khí chỉ là vật dẫn, Kaito!” Yumi hét lớn khi thấy anh dao động. “Nếu tâm anh coi nó là sắt vụn, nó sẽ là sắt vụn. Nếu tâm anh coi nó là hơi thở của chính mình, nó sẽ chém đứt được hư không!”

Con quái vật lao đến, tốc độ của nó nhanh đến vô lý so với thân hình đồ sộ. Những cái miệng trên người nó đồng loạt cười lên những âm thanh ma quái, kích thích trực tiếp vào dây thần kinh sợ hãi của con người.

Kaito nhắm mắt lại. Anh không nhìn bằng mắt nữa. Anh cảm nhận.

Trong bóng tối của tâm thức, anh thấy lại hình ảnh ngôi nhà bị thiêu rụi, thấy ánh mắt khinh miệt của những binh lính Mỹ, và thấy cả sự hy sinh thầm lặng của ông Sato. Một luồng nhiệt lượng từ đan điền cuộn trào, chảy dọc theo cánh tay và rót thẳng vào thanh kiếm mục nát.

“Nếu thế giới này là một đống đổ nát, tôi sẽ là người dọn dẹp nó.”

Một tiếng “Cạch” nhẹ nhàng vang lên trong không gian. Thanh kiếm rỉ sét bỗng nhiên rung động dữ dội. Lớp rỉ sắt bên ngoài bắt đầu bong tróc, lộ ra một vệt sáng mờ nhạt bên trong. Không phải là ánh sáng của đèn neon hay laser Mỹ, mà là thứ ánh sáng dịu nhẹ của trăng rằm.

[Khai mở kỹ năng ẩn: Cộng Hưởng Linh Hồn]

Con quái vật vung mười cánh tay xuống cùng lúc, định nghiền nát Kaito thành thịt vụn. Ngay khoảnh khắc đó, Kaito mở mắt. Đôi đồng tử của anh không còn là màu xanh đơn thuần, mà hiện lên những hoa văn cổ xưa phức tạp.

“Chém!”

Kaito vung kiếm. Một nhát chém giản đơn, không màu mè. Nhưng một luồng khí hình bán nguyệt màu trắng bạc thoát ra từ lưỡi kiếm, xé toạc màn mưa đen, cắt ngang qua không gian.

Nhát chém đi xuyên qua mười cánh tay của con quái thú như cắt qua đậu phụ. Nó không dừng lại ở đó mà lao thẳng vào khối năng lượng đen ngòm trong bụng con quái vật.

Uỳnh!

Một tiếng nổ chói tai. Luồng tử khí đặc quánh bị ánh sáng trắng thanh tẩy, tan biến vào không trung. Con quái vật khổng lồ đứng sững lại trong một giây, rồi cơ thể nó bắt đầu sụp đổ, hóa thành những mảnh tro bụi bay theo gió mưa.

Kaito đứng đó, thanh kiếm trong tay anh giờ đây đã gãy hoàn toàn, chỉ còn lại chuôi và một mẩu lưỡi dài chưa đầy mười phân. Nhưng kỳ lạ thay, mẩu lưỡi ấy lại trở nên sáng bóng như gương, phản chiếu đôi mắt đầy nghị lực của anh.

Yumi nhảy xuống từ mái nhà, ánh mắt cô nhìn Kaito đầy kinh ngạc xen lẫn sự nể phục.

“Cộng hưởng linh hồn ngay trong trận chiến đầu tiên... Kaito, anh thực sự là một con quái vật của thiên tài.” Cô tiến lại gần, nhìn thanh kiếm gãy. “Thanh kiếm này đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Nó đã thức tỉnh cùng anh.”

Kaito thở dốc, quỳ một chân xuống đất. Dù kiệt sức, nhưng anh cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang lưu chuyển trong huyết quản. Cấp độ E của anh đã bắt đầu lung lay, chạm đến ngưỡng cửa của Cấp D: Ngự Khí.

“Vừa rồi... đó là gì?” Kaito thầm hỏi, nhìn vào chuôi kiếm.

“Đó là 'Kiếm Ý' sơ khai,” Yumi giải thích, cô lấy ra một chiếc khăn lụa màu tím, cẩn thận lau đi những vết máu trên mặt Kaito. “Nhưng để thực sự chiến đấu với người Mỹ, anh cần một thanh kiếm thực sự. Tại vùng Black Zone của Tokyo, có một nơi gọi là 'Phế Tích Rèn Thần'. Đó là nơi thanh Kusanagi của hoàng gia từng được lưu giữ trước khi tận thế diễn ra. Chúng ta phải đến đó trước khi quân đoàn của Vance tìm thấy nó.”

Kaito đứng dậy, ánh mắt anh nhìn về phía trung tâm Tokyo — nơi ánh đèn laser từ các hạm đội Mỹ vẫn đang quét qua bầu trời như những chiếc lồng giam khổng lồ.

“Họ dùng công nghệ để cải tạo cơ thể, còn tôi sẽ dùng linh hồn để rèn kiếm.” Kaito siết chặt chuôi kiếm gãy. “Đi thôi, Yumi. Tôi không muốn để họ chờ đợi lâu hơn nữa.”

Dưới cơn mưa đen, bóng dáng của hai người trẻ tuổi biến mất vào sâu trong rừng rậm đô thị. Trên sân đền, pho tượng Phật mất đầu dường như vừa khẽ mỉm cười. Thời đại của những "người bảo vệ" bằng máy móc đang dần bị đe dọa bởi một truyền nhân cổ thuật vừa mới tìm thấy con đường của mình.

Ở một nơi nào đó tại Washington, trong phòng thí nghiệm bí mật của tập đoàn Aegis, một tín hiệu cảnh báo màu đỏ vang lên trên màn hình của Đại tướng Vance.

“Phát hiện biến động năng lượng không xác định tại tọa độ khu vực đền thờ ngoại ô Tokyo. Phân tích: Không thuộc hệ thống Gene-Tech. Cấp độ tiềm năng: Chưa xác định.”

Vance nhấp một ngụm rượu vang đỏ, đôi mắt điện tử lóe lên tia sáng lạnh lẽo. “Thú vị đấy. Một lỗi nhỏ trong hệ thống sao? Hãy phái 'Sói Sắt' Logan đến đó. Tôi muốn cái 'lỗi' này phải được xóa sổ hoàn toàn trước khi nó kịp lớn mạnh.”