Sau trận chiến kinh hoàng với con Hủ Thực Thú, Kaito và Yumi ẩn náu trong một tầng hầm đổ nát vốn là kho lưu trữ của một thư viện cũ. Không gian đặc quánh mùi giấy mục và hơi ẩm của cơn mưa đen bên ngoài. Kaito ngồi xếp bằng trên nền đất, chuôi kiếm gãy đặt trên đùi. Toàn thân anh run rẩy, những mạch máu dưới lớp da bắt đầu nổi lên, đập thình thịch như thể có hàng nghìn con sâu đang bò trườn bên trong.
"Đừng chống lại nó, Kaito!" Giọng Yumi vang lên bên cạnh, cô đang cẩn thận bôi một loại mỡ thảo dược lên những vết bỏng axit trên lưng anh. "Năng lượng từ con quái vật nhện và Hủ Thực Thú mà anh hấp thụ đang bắt đầu dung hợp. Nếu anh không chế ngự được, chúng sẽ thiêu rụi đại não anh."
Kaito nghiến răng đến mức bật máu môi. Nỗi đau này còn khủng khiếp hơn cả khi bị quái thú xé thịt. Trong đầu anh, hàng vạn hình ảnh chồng chéo lên nhau: những dòng mã gene lướt qua như tia chớp, những cấu trúc nguyên tử của vạn vật, và cả những ký ức đau thương về ngày Tokyo sụp đổ.
Bất chợt, đôi mắt Kaito trợn ngược. Toàn bộ tròng trắng biến mất, thay vào đó là một màu xanh biếc sâu thẳm như đại dương, với những vòng tròn đồng tâm xoay quanh con ngươi đen láy.
[Hệ thống cảnh báo: Nhịp tim vượt ngưỡng 200. Quá trình thức tỉnh Minh Sát Nhãn đạt 100%.]
Một luồng sóng xung kích vô hình tỏa ra từ cơ thể Kaito, thổi bay những trang sách nát xung quanh. Khi anh mở mắt ra một lần nữa, thế giới đã hoàn toàn khác.
Trong bóng tối dày đặc của tầng hầm, Kaito nhìn thấy rõ từng hạt bụi li ti đang trôi nổi trong không trung. Anh nhìn xuyên qua bức tường bê tông dày nửa mét, thấy được những con chuột đột biến đang bò ở cống rãnh cách đó hàng trăm mét. Và quan trọng nhất, khi nhìn vào Yumi, anh không còn thấy một cô gái xinh đẹp, mà thấy một hệ thống kinh mạch phức tạp với dòng năng lượng xanh lục đang chảy tuần hoàn.
"Đây là... Minh Sát Nhãn sao?" Kaito thầm thì, giọng nói chứa đựng cả sự kinh ngạc lẫn sợ hãi.
Yumi thở phào, cô lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên vẻ vui mừng: "Chúc mừng anh. Anh đã chính thức vượt qua ngưỡng 'người thường'. Cấp độ E không chỉ là tăng sức mạnh, mà là sự khai mở của giác quan thứ sáu. Với đôi mắt này, không kẻ thù nào có thể lừa dối được anh nữa."
Nhưng niềm vui chẳng tày gang. Ngay khi Kaito đang thích nghi với tầm nhìn mới, "Minh Sát Nhãn" đột ngột cảnh báo một vệt đỏ rực từ phía chân trời xa xăm.
"Yumi, nằm xuống!"
Kaito chộp lấy vai Yumi, kéo mạnh cô ngã nhào xuống đất. Ngay giây tiếp theo, một tia sáng màu đỏ nhạt, mảnh như sợi chỉ nhưng mang nhiệt lượng kinh người, xuyên thủng bức tường thư viện, lướt qua đúng vị trí đầu của Yumi vừa đứng lúc nãy.
"Bắn tỉa từ xa! Là lũ Gene-Hunter của Mỹ!" Yumi biến sắc. Cô không hiểu tại sao chúng lại tìm thấy nơi này nhanh đến thế.
Kaito nheo mắt, tầm nhìn của anh thu phóng như ống kính máy ảnh cao cấp, vượt qua khoảng cách 2 cây số để dừng lại trên đỉnh một tòa tháp truyền hình cũ. Ở đó, một gã lính Mỹ mặc bộ giáp tàng hình đang điều chỉnh khẩu súng bắn tỉa công nghệ cao. Trên vai hắn có biểu tượng hình một cái đầu sói bằng sắt.
"Sói Sắt Logan..." Kaito gằn giọng. Nhờ Minh Sát Nhãn, anh thấy được dòng chảy điện từ đang tập trung vào họng súng của đối phương. "Chúng có thiết bị cảm ứng năng lượng thức tỉnh. Việc tôi đột phá vừa rồi chính là ngọn hải đăng dẫn lối cho chúng."
"Chúng ta phải chạy ngay, đường hầm phía sau thư viện dẫn ra Black Zone," Yumi vội vã thu dọn túi thuốc.
"Không, chạy không thoát đâu," Kaito đứng dậy, tay nắm lấy mảnh lưỡi kiếm gãy. "Tầm bắn của hắn bao phủ toàn bộ khu vực này. Nếu chúng ta rời khỏi hầm, chúng ta sẽ làm mồi cho hắn trong vòng 3 giây."
"Anh định làm gì? Hắn là cấp D, còn anh chỉ mới thức tỉnh cấp E!" Yumi lo lắng hét lên.
Kaito không trả lời. Anh đang tập trung toàn bộ nhãn lực vào gã bắn tỉa. Trong mắt anh, quỹ đạo của viên đạn tiếp theo hiện ra dưới dạng một đường kẻ màu hồng nhạt trong không gian. Anh thấy được thời điểm gã lính kia bóp cò, thấy được sự tích tụ nhiệt năng trong nòng súng.
Tách.
Tiếng kim hỏa đập vào hạt nổ vang lên trong thính giác nhạy bén của Kaito.
"Bên trái ba bước!" Kaito quát. Anh và Yumi di chuyển nhịp nhàng như đã tập luyện từ trước. Viên đạn laser thứ hai sượt qua vai áo anh, đốt cháy một mảng vải nhưng không chạm được vào da thịt.
Lợi dụng khoảnh khắc nạp năng lượng của khẩu súng, Kaito dẫn Yumi băng qua những đống đổ nát, di chuyển theo những góc chết mà Minh Sát Nhãn đã tính toán trước. Mỗi bước đi của anh đều chuẩn xác đến từng milimet, lách qua những kẽ hở hẹp nhất của các chùm tia quét nhiệt từ drone đang bay trên cao.
Khi đã nấp vào một góc khuất an toàn hơn, Kaito thở hổn hển, đôi mắt anh bắt đầu chảy máu vì quá tải. Thức tỉnh cấp E mang lại sức mạnh, nhưng cơ thể anh vẫn chưa đủ bền bỉ để duy trì nó lâu dài.
"Anh đã nhìn thấy gì?" Yumi hỏi, tay cô run rẩy vì vừa trải qua ranh giới sinh tử.
"Tôi thấy được sự sợ hãi của hắn," Kaito mỉm cười cay đắng. "Hắn đang kinh ngạc vì tại sao một 'mẫu vật' cấp E lại có thể né được đạn bắn tỉa của hắn. Yumi, chúng ta cần một kế hoạch. Tôi không muốn chỉ chạy trốn. Tôi muốn lấy cái đầu của gã bắn tỉa kia để tế lễ cho ông Sato."
Yumi nhìn sâu vào đôi mắt đỏ ngầu vì xuất huyết của Kaito, cô nhận ra bên trong đó không chỉ là nhãn thuật, mà là một ý chí sắt đá đang dần được tôi luyện.
"Được, nếu anh đã quyết định. Cách đây 500 mét là trạm biến áp Shibuya đã hỏng. Nếu anh có thể dẫn dụ hắn bắn vào các bình chứa khí làm mát, tôi có thể dùng 'Anh Hoa' để tạo ra một vụ nổ hơi nước, che mắt tầm nhìn hồng ngoại của bộ giáp tàng hình."
Kaito gật đầu. Anh nắm chặt chuôi kiếm gãy, ánh sáng xanh trong mắt lóe lên lần cuối trước khi thu liễm vào bóng tối.
"Hôm nay, thợ săn sẽ trở thành con mồi."
Giữa đống đổ nát của Tokyo, cuộc đi săn giữa một bên là công nghệ tối tân của cường quốc và một bên là nhãn thuật vừa thức tỉnh của kẻ báo thù chính thức bắt đầu bước vào giai đoạn đẫm máu nhất. Kaito hiểu rằng, cấp E chỉ là khởi đầu, và để tồn tại trong thời đại này, anh phải học cách giết chóc trước khi học cách cứu chuộc.