Cái lạnh thấu xương của đêm Tokyo không làm dịu đi cái nóng hầm hập đang cuộn trào trong huyết quản Kaito. Tại trạm biến áp Shibuya, bầu không khí đặc quánh mùi dầu máy cũ và mùi điện từ nồng nặc. Những dãy máy biến thế khổng lồ đổ sụp, trông giống như những xác chết kim loại của một thời đại văn minh đã mất.
Kaito nép mình sau một thùng phuy rỉ sét, đôi mắt Minh Sát Nhãn vẫn đang hoạt động ở cường độ cao nhất. Qua lớp sắt thép, anh nhìn thấy Sói Sắt Logan đang di chuyển xuống từ tháp truyền hình. Gã không còn dùng súng bắn tỉa. Một gã thợ săn thực thụ luôn muốn nghe tiếng xương gãy và cảm nhận hơi thở cuối cùng của con mồi ở cự ly gần.
"Hắn đến rồi," Kaito thì thầm qua làn hơi sương.
Yumi nấp ở phía đối diện, đôi tay cô nhẹ nhàng tung ra những cánh hoa anh đào mỏng manh. Chúng không bay tán loạn mà nhẹ nhàng bám vào những đường ống dẫn khí làm mát Freon quanh trạm biến áp. "Khi tôi phát nổ, anh chỉ có 10 giây trước khi hệ thống lọc khí của giáp Nano hắn tự động điều chỉnh. Đừng lãng phí một nhịp tim nào."
Cộp. Cộp.
Tiếng ủng kim loại nện xuống nền bê tông khô khốc vang lên đều đặn. Logan xuất hiện. Gã cao hơn 1m9, bộ giáp tàng hình màu xám chì phản chiếu ánh sáng lờ mờ từ những tia điện rò rỉ. Cánh tay phải của gã không phải là tay người, mà là một khối cơ khí với những ống thủy lực lộ thiên, tích hợp một lưỡi dao rung cao tần phát ra tiếng o o chói tai.
“Mẫu vật số 09, ra đây đi,” giọng Logan vang lên qua bộ lọc âm thanh, trầm đục và đầy chế giễu. “Ngươi có đôi mắt đẹp đấy, nhưng trong thời đại này, linh hồn là thứ rẻ mạt nhất. Chỉ có Gene và Thép là vĩnh cửu.”
Ngay khi Logan bước vào tâm điểm của bẫy, Yumi siết chặt tay.
“Nở rộ!”
Bùm!
Một loạt tiếng nổ liên hoàn phá vỡ các bình chứa khí làm mát. Khói trắng Freon lạnh giá phun ra dữ dội, kết hợp với các cánh hoa anh đào của Yumi tạo thành một cơn bão tuyết nhân tạo dày đặc. Tầm nhìn hồng ngoại và hệ thống cảm biến nhiệt trên giáp của Logan lập tức bị nhiễu loạn bởi sự thay đổi nhiệt độ đột ngột.
“Cái gì?” Logan gầm lên, vung lưỡi dao rung chém loạn xạ vào không trung.
Trong làn khói trắng, một bóng đen lướt đi nhanh như một vệt chớp. Kaito không chạy trốn, anh đang lao trực diện vào gã Cyborg. Với Minh Sát Nhãn, anh không cần ánh sáng. Anh nhìn thấy lõi năng lượng màu vàng nhạt nằm sau lớp giáp ngực của Logan và sự vận hành của các khớp nối thủy lực.
Xoẹt!
Mẩu kiếm gãy trong tay Kaito, nay đã được bao phủ bởi một tầng Kiếm Khí mỏng, đâm thẳng vào khe hở ở khớp vai của Logan. Tiếng kim loại rít lên ghê người.
“Con chuột nhắt!” Logan phản ứng cực nhanh. Cánh tay cơ khí của gã vung ra, đập mạnh vào ngực Kaito.
Kaito cảm thấy như bị một chiếc xe tải tông trúng. Anh văng ra xa, máu tươi trào ra khỏi miệng. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra một điều: Khi máu của anh chạm vào mẩu kiếm gãy, nó không chảy đi mà bị lưỡi kiếm hấp thụ hoàn toàn. Thanh kiếm run lên, phát ra một tiếng ngâm khẽ như sự hưng phấn của một loài thú dữ vừa được nếm máu.
Đúng lúc này, một tiếng gầm vang dội khác rung chuyển mặt đất. Mùi máu và vụ nổ đã thu hút những vị khách không mời. Từ dưới lòng đất, ba con "Địa Huyệt Lang" (Sói Hang Địa Ngục) lao ra. Chúng là quái thú cấp thấp, cơ thể đầy gai xương và đôi mắt đỏ ngầu, thường xuyên săn đuổi bất cứ thứ gì phát ra năng lượng dị năng.
Trận chiến hai bên lập tức biến thành một mớ hỗn độn. Logan bị một con sói vồ trúng lưng, lưỡi dao rung của gã chém đứt đầu con quái vật trong một nhịp, máu quái thú đen ngòm bắn tung tóe lên bộ giáp Nano.
Kaito gượng dậy, đôi mắt đỏ rực. Anh thấy dòng năng lượng từ xác con sói vừa chết đang tan biến vào không gian. Bản năng của Minh Sát Nhãn thôi thúc anh: Hấp thụ!
Kaito lao tới, không phải để tấn công Logan, mà là để tiếp cận xác con quái thú. Anh áp bàn tay lên vết thương của con sói. Một luồng năng lượng thô bạo, hoang dã tràn vào cơ thể Kaito. Nó không thanh khiết như Cổ Thuật, nó nồng nặc mùi chết chóc và sự hung hãn.
"Điên rồi! Anh định hấp thụ năng lượng quái thú trực tiếp sao?" Yumi hét lên từ xa, cô định lao ra cứu viện nhưng bị hai con sói còn lại vây hãm.
Cơ thể Kaito như muốn nổ tung. Nhưng thay vì bị hủy diệt, Minh Sát Nhãn của anh lại vận hành thần kỳ, lọc bỏ những tạp chất của quái thú và chỉ giữ lại nguồn sức mạnh thuần túy nhất để tưới đẫm vào kinh mạch.
[Cấp độ E tiến hóa: 80%... 90%...]
Logan nhận ra sự đe dọa. Gã bỏ mặc con quái thú đang gặm nhấm giáp chân mình, nhảy bổ về phía Kaito. "Ngươi nghĩ mình là ai? Một kẻ tu luyện rác rưởi mà dám chạm vào sức mạnh của thần linh?"
Lưỡi dao rung của Logan bổ xuống đầu Kaito.
Keng!
Một âm thanh thanh thúy vang lên. Không phải tiếng kiếm gãy bị nghiền nát, mà là tiếng mẩu kiếm của Kaito chặn đứng lưỡi dao công nghệ cao. Xung quanh Kaito, một luồng khí màu đen xám tỏa ra, mang theo uy áp của loài quái thú nhưng lại sắc lẹm ý chí của một kiếm sĩ.
"Máu của quái thú vị thật đắng..." Kaito ngẩng đầu, đôi mắt anh giờ đây không chỉ có màu xanh mà xen lẫn những tia máu đen mờ ảo. "Nhưng nó đủ để tôi lấy mạng ông đấy, Logan."
Kaito xoay người, thực hiện một nhát chém nhanh đến mức Logan không kịp kích hoạt khiên Nano. Lưỡi kiếm mang theo sức mạnh của quái thú cấp thấp chém đứt lìa những ống thủy lực trên cánh tay cơ khí của gã lính Mỹ. Dầu máy và máu người trộn lẫn phun ra như mưa.
Logan thét lên một tiếng đau đớn, gã lùi lại, nhìn cánh tay vô dụng của mình với sự kinh hoàng lần đầu tiên xuất hiện trong mắt. Gã không thể tin được, một "mẫu vật" cấp E lại có thể gây tổn thương cho một chiến binh cải tạo cấp D.
Kaito không dừng lại, anh hít một hơi sâu, cảm nhận sức mạnh đang đạt đến điểm bão hòa. Anh liếc nhìn Yumi, ra hiệu cho cô rút lui. "Đi thôi, mục đích hôm nay đã đạt được."
Dưới sự che chắn của làn khói còn lại, Kaito và Yumi biến mất vào những đường ống ngầm, để lại Logan đang gào thét trong điên cuồng và xác của những con quái thú cấp thấp đang dần nguội lạnh.
Ngày hôm nay, Kaito đã học được một bài học xương máu: Để diệt quỷ, đôi khi phải hóa thành quỷ. Anh đã bắt đầu hiểu cách "ăn thịt" thời đại này để nuôi dưỡng thanh kiếm của mình.