Cơn đau từ việc hấp thụ cưỡng ép năng lượng quái thú bắt đầu hành hạ Kaito ngay khi họ vừa thoát khỏi tầm mắt của Sói Sắt Logan. Mỗi bước chân của anh nặng như đeo chì, lồng ngực phập phồng như một bễ lò rèn đang quá tải. Yumi phải vắt cánh tay anh qua vai mình, dìu anh đi xuyên qua những đường ống dẫn nước thải chằng chịt, hôi thối và tối tăm.
“Cố chịu đựng một chút nữa thôi, chúng ta sắp đến rồi,” Yumi thì thầm, hơi thở của cô cũng đã trở nên dồn dập.
Sau gần một giờ đồng hồ luồn lách trong lòng đất, họ dừng lại trước một bức tường bê tông cụt lủn, bám đầy rêu xanh đột biến. Yumi không dùng sức mạnh, cô đưa tay gõ vào một vị trí cụ thể theo một nhịp điệu lạ lùng: ba nhịp chậm, hai nhịp nhanh.
Rầm rầm...
Bức tường bê tông từ từ dịch chuyển, để lộ ra một lối vào hẹp chỉ đủ một người chui qua. Bước qua lớp cửa ấy, một thế giới hoàn toàn khác hiện ra trước mắt Kaito.
Đó là ga tàu điện ngầm Shinjuku cũ, nhưng không còn sự bóng bẩy của thời đại văn minh. Những toa tàu đã rỉ sét được tận dụng làm nhà ở, những dãy hành lang được ngăn cách bằng những tấm bạt rách và những mảnh tôn cũ. Ánh sáng ở đây không đến từ đèn điện mà từ những viên đá phát quang rẻ tiền và những ngọn nến le lói.
Mùi của nơi này rất đặc trưng: mùi của ẩm mốc, mùi thức ăn rẻ tiền nấu dở, và trên hết là mùi của sự cùng cực.
“Yumi-san đã về!” một giọng nói trẻ con vang lên.
Những bóng người gầy gò, rách rưới bắt đầu thò đầu ra từ các toa tàu. Họ nhìn Kaito bằng ánh mắt nửa tò mò, nửa sợ hãi. Đây là những "Người Sống Sót" — những kẻ không có dị năng, không có tiền bạc để mua vé sang Mỹ hay vào các khu bảo hộ của Aegis. Họ bị bỏ lại trong lòng Tokyo để tự sinh tự diệt.
Yumi dìu Kaito vào một toa tàu nằm sâu trong góc khuất, nơi có vẻ sạch sẽ nhất. Cô đặt anh nằm xuống một chiếc nệm cũ rồi nhanh chóng lấy ra những lọ thuốc bột màu tím.
“Uống đi, đây là thảo dược giúp ổn định dòng năng lượng quái thú,” cô nói, đổ một thứ nước đắng ngắt vào miệng Kaito.
Khi cơn đau dần dịu đi, Kaito mới có dịp quan sát kỹ Yumi. Cô đang cởi bỏ lớp mặt nạ ninja, để lộ một gương mặt thanh tú nhưng mang đầy nét u sầu. Trên cánh tay cô, Kaito nhìn thấy một dãy số được xăm bằng mực đỏ: 0412-JP.
“Đó là gì?” Kaito thào thào hỏi, chỉ vào dãy số.
Yumi khựng lại một chút, rồi kéo tay áo xuống che đi. “Mã số tù nhân của phòng thí nghiệm sinh học số 4 tại căn cứ Yokota. Tôi cũng từng là một 'mẫu vật' như anh, Kaito. Nhưng tôi may mắn hơn, tôi đã trốn thoát được trước khi họ kịp thay thế trái tim tôi bằng một lò phản ứng hạt nhân.”
Cô ngồi xuống bên cạnh, đôi mắt nhìn vào ngọn nến đang nhảy múa. “Những người ở đây, họ đều là những kẻ bị hắt hủi. Người Mỹ coi họ là rác rưởi, còn quái thú coi họ là mồi ngon. Chúng tôi tồn tại dưới này như những con chuột, bảo vệ lẫn nhau bằng những gì còn sót lại của Nhật Bản cũ.”
Kaito nhìn ra ngoài toa tàu. Một người mẹ đang ôm đứa con nhỏ suy dinh dưỡng, cố gắng ru nó ngủ giữa tiếng gầm rú của quái thú vọng lại từ phía trên mặt đất. Một ông lão đang mài một mảnh sắt vụn, hy vọng biến nó thành một con dao tự vệ. Sự u uất và tuyệt vọng bao trùm lấy không gian hẹp.
“Tại sao cô lại giúp tôi?” Kaito hỏi lại câu hỏi cũ, nhưng lần này với một tông giọng khác. “Với sức mạnh của cô, cô có thể sống tốt hơn ở một nơi nào đó ngoài kia.”
Yumi quay lại nhìn anh, đôi mắt cô rực lên một niềm tin mãnh liệt. “Vì tôi đã thấy đôi mắt của anh khi anh chém chết con Hủ Thực Thú. Đó không phải là đôi mắt của một kẻ muốn sống sót, mà là đôi mắt của một kẻ muốn lật đổ thế giới này. Kaito, Nhật Bản không cần thêm những người lính đánh thuê, chúng tôi cần một biểu tượng. Chúng tôi cần một 'Kiếm Thánh' mới để chứng minh rằng linh hồn của đất nước này chưa chết dưới gót giày của Aegis.”
Cô đứng dậy, đi đến một chiếc hòm gỗ cũ kỹ và lấy ra một cuộn giấy da đã ố vàng.
“Đây là bản đồ của các mạch năng lượng ngầm tại Tokyo. Người Mỹ đang khai thác chúng để cung cấp năng lượng cho các chiến hạm bay. Nhưng họ không biết rằng, các mạch năng lượng này chính là những sợi dây liên kết với các di vật cổ.” Yumi trải bản đồ ra trước mặt Kaito. “Anh đã thức tỉnh Minh Sát Nhãn, anh có thể thấy những thứ mà radar của họ không thể thấy. Anh chính là chìa khóa để chúng tôi lấy lại những gì đã mất.”
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía lối vào hầm. Tiếng la hét hỗn loạn bắt đầu lan rộng.
“Quân đội Mỹ! Chúng tìm thấy chúng ta rồi!”
Kaito bật dậy, bất chấp cơn đau vẫn còn âm ỉ. Anh nắm lấy chuôi kiếm gãy, đôi mắt xanh biếc lại bùng lên ánh sáng rực rỡ. Qua lớp đất đá dày đặc, Minh Sát Nhãn cho anh thấy những bóng người mặc giáp Nano đang tràn xuống từ các lối thoát hiểm. Và dẫn đầu họ, với cánh tay cơ khí vừa được sửa chữa tạm thời, chính là Sói Sắt Logan.
“Chúng không chỉ đến vì tôi,” Kaito nghiến răng, nhìn những người dân vô tội đang hoảng loạn. “Chúng đến để xóa sổ cái mầm mống phản kháng cuối cùng này.”
Yumi rút đoản kiếm, những cánh hoa anh đào bắt đầu xoay quanh cô, nhưng lần này chúng mang một màu đỏ thẫm của sự phẫn nộ. “Kaito, anh chưa hồi phục hoàn toàn, anh hãy dẫn người dân đi theo đường hầm số 9. Tôi sẽ ở lại cản hậu.”
“Không,” Kaito bước lên phía trước, chắn ngang lối đi của toa tàu. “Cô nói đúng, Nhật Bản cần một biểu tượng. Và một biểu tượng thì không bao giờ bỏ rơi đồng bào mình để chạy trốn.”
Kaito hít một hơi thật sâu, dòng năng lượng quái thú đen ngòm và kiếm ý thanh khiết trong người anh bắt đầu hòa quyện, tạo ra một áp lực kinh người khiến những mảnh rỉ sét trên toa tàu phải run rẩy.
Chương 7 kết thúc trong bầu không khí nghẹt thở của một cuộc thảm sát sắp bắt đầu. Giữa bóng tối của hầm tàu điện ngầm, một kẻ vừa thức tỉnh cấp E đang chuẩn bị làm điều không tưởng: Đối đầu với cả một đội quân để bảo vệ những người không còn gì để mất.