776 từ · ~4 phút đọc
Tiếng máy khoan như chui vào trong não, những tiếng gầm rú áp bức màng nhĩ ồn ào hết đợt này đến đợt khác, vào buổi sáng thứ bảy, chúng dùng hình thức tàn nhẫn này nghênh đón Viên Vũ.
Cô lấy nút bịt tai dưới gối dùng sức nhét vào lỗ tai, nhưng phía trên tầng đang sửa nhà chỉ cách một lớp sàn gạch, một lát sau tiếng khoan tường lại truyền đến, phảng phất như bên tai có cây búa đang đập xuyên từ bên này sang bên kia.
Cô dùng gối chăn che đầu lại, cả người nằm xấp trên giường nói những câu tiếng Trung duyên dáng: “Tổ sư nó, tổ sư nó.”
Tối qua Viên Vũ tăng ca đến mười một giờ đêm mới về nhà, tắm rửa xong, Trần Luật lại bắt cô sửa lại tài liệu thứ hai cần dùng, sữa dưỡng thể cũng chưa bôi, còn chưa nói đến cả đầu vẫn ướt, ngồi bên máy tính gõ một tiếng đông hồ, sau khi gửi tài liệu đi, lúc này mới chú ý đã là mười hai giờ mười một phút.
Sấy qua loa mái tóc, cô liền bổ nhào trên giường đến trời đất tối tăm, ai mà biết, sáng sớm tám giờ trên lầu bắt đầu sửa nhà, máy khoan làm đầu óc cô ong ong, cô như muốn hỏng bước xuống giường, vội vàng lấy túi xách, muốn đi sang nhà Kỷ Văn Bác ngủ một giấc.
Nhà cô cách nhà Kỷ Văn Bác hơi xa, ngoài ngày cuối tuần được nghỉ ngơi, ngày thường rất ít khi đến đây, đã hai tuần không gặp.
Kỷ Văn Bác không bao giờ nói lời ngon tiếng ngọt, cũng không chủ động đến tìm cô, là kiểu người có IQ cao nhưng EQ thấp, cô không ngại những cái đó, từ ngày đi học đã đi theo anh thành quen, cảm thấy chỉ cần bọn họ ở cạnh nhau, mọi thứ khác không thành vấn đề.
Cô còn nghĩ kỹ rồi, chờ một năm nữa, vững gót chân ở văn phòng luật, cô sẽ cầu hôn Kỷ Văn Bác, mua một căn nhà, hai người sẽ không quá xa, thuận tiện cho công việc và tình yêu, hết thảy mọi thứ đều viên mãn.
Lúc xe taxi dừng, Viên Vũ hơi đau lòng, lúc nào cô cũng là người ngồi giao thông công cộng đến đây, đường có hơi xa, hai mươi đồng đã thành ba mươi, nháy mắt tiếc tiền còn chẳng muốn mua bữa sáng nữa.
Kỷ Văn Bác ở phía nam chung cư Hạnh Phúc, toà nhà có bốn tầng, ở tầng ba phòng 302.
Mỗi lần Viên Vũ đến đây sẽ dừng ở cổng mua rất nhiều trái cây, lần này cũng vậy, sau khi mua xong một túi to, bà chủ cửa hàng trái cây sẽ cho cô thêm hai quả quýt, nói đã lâu không thấy cô, Viên Vũ gật gật đầu: “Gần đây bận quá.”
“Lần sau bảo bạn trai đi tìm mình.” Bà chủ cười nói.
Viên Vũ cười cười không nói gì.
Lúc cô xách theo trái cây lên lầu, nhịn không được nghĩ, nếu lần sau Kỷ Văn Bác đi tìm mình thì tốt rồi. Nhưng điều này không có khả năng, trừ khi cô chủ động đưa ra yêu cầu này.
Sau khi mở cửa, cô treo túi trên tường, ném chìa khóa vào trong túi, trái cây dặt trên tủ giày, vừa cởi tất vừa đi vào phòng, cửa đóng lại, cô có chút buồn bực nghĩ, không phải hôm nay Kỷ Văn Bác muốn đến trường xem cuộc thi vật lý gì đó, chẳng lẽ không đi?
Vặn tay nắm cửa,vén rèm ra đi vào, ánh sáng ngoài cửa chiếu vào trên giường hiện lên tấm chăn căng phồng có hình người.
Viên Vũ đem cửa đóng lại, cười bổ nhào vào trên giường: “Không phải hôm nay anh muốn đi xem thi đấu sao?”
Cô cởϊ qυầи áo, kéo chăn ra chui vào, dùng cái mũi cọ cọ lưng anh, hai cánh tay mảnh khảnh vòng lấy tấm lưng, đường cong lả lướt dán vào tấm lưng dày rộng. Cơ thể chàng trai rất thơm, cùng mùi sữa tắm như của cô, dán cả cơ thể vào, thấy người này vẫn chưa tỉnh ngủ, tay trực tiếp duỗi về phía trước, cách quần sịp chơi đùa phía dưới.
Quả nhiên, anh liền cương cứng.
Cô chui vào chăn vòng về phía trước, kéo quần sịp của anh xuống, há miệng ngậm lấy qυყ đầυ mυ”ŧ một cái.
Bên tai truyền đến tiếng thở dốc gợi cảm của đàn ông, cô cười liếʍ qua mã mắt, âm thanh mơ màng:
“Có nhớ em không?”