734 từ · ~4 phút đọc
Chàng trai không nói lời nào, ngược lại đưa tay đè đầu cô, đem dương v*t cực đại của mình chọc sâu thêm vài phần.
Viên Vũ thiếu chút nữa bị thọc chết, cô vỗ vỗ đùi anh, oán trách kêu lên: “Đừng lộn xộn……”
Không biết có phải ảo giác hay không, cảm thấy dài hơn so với trước đây, hay là lâu lắm rồi chưa làm nên vậy?
Cô kiên nhẫn liếʍ láp, tiếng thở dốc của đàn ông càng nặng nề thêm, trong lòng cô cũng sướиɠ. Cô đưa tay từ trong chăn ra sờ áo mưa ở ngăn tủ đầu giường, dùng hàm răng cắn ra, đeo vào cho anh, cả người bò lên bụng, nâng mông mình lên. Đỡ cây gậy thịt chậm rãi ngồi lên trên.
Là tư thế thâm nhập từ phía sau đi vào.
Cô rất thích tư thế này.
Chắc lâu rồi không làʍ t̠ìиɦ, vừa mới cắm vào, cô sướиɠ đến thở dài một hơi.
“Thật thoải mái……” Cô bị đỉnh đến thân thể run rẩy, ngồi trên người anh một lúc lâu chưa động, hai tay đỡ chân anh, đầu ngẩng cai cao, dưới chăn quá nóng, cô không thở được, đang muốn đưa tay xốc chăn lên, chàng trai phía dưới bỗng dưng đẩy hông lên, hai tay bóp eo cô điên cuồng đỉnh lên.
Viên Vũ chịu không nổi, bị cắm mấy chục lần, tiếng rêи ɾỉ liền biến thành khóc nức nở quyến rũ: “Aaa ô…… Không cần…… Quá nhanh…… Không được không được a a a a……”
Lần cao trào này tới rất nhanh, bị làm đến phun nước, kɧoáı ©ảʍ quá sâu, da đầu như mê mang, lúc cao trào tứ chi đều mềm xuống như dẫm trên đám mây, sung sướиɠ như muốn chết.
“Nóng……” Cô xốc chăn lên, muốn quay đầu nói gì đó, giây tiếp theo cơ thể chàng trai liền đè lên lưng cô, ấn cả người xuống giường, từ phía sau thúc vào, cây gậy thô dài thẳng tắp đỉnh vào chỗ sâu nhất, cắm đến mức một chữ cũng không nói nên lời, trong miệng chỉ còn tiêng ô a rêи ɾỉ.
“Không…… sâu quá…… đừng…… A a a……” Viên Vũ không biết hôm nay mình quá nhạy cảm, hay Kỷ Văn Bác hôm nay quá khoẻ, tóm lại, cô không khống chế được thân thể mình.
Kɧoáı ©ảʍ bén nhọn bức cho bụng nhỏ hơi căng, cô bị làm đến đại não trống rỗng, có thứ gì mãnh liệt sắp tràn ra, cô trở tay bóp chặt cánh tay anh, khóc thét lên, sau đó bụng nhỏ run rẩy co rút năm sáu cái, một dòng nước nóng bỏng triều phun từ trong cơ thể ra tới.
Chàng trai cũng thở gấp một tiếng bắn tinh.
Viên Vũ ghé vào trên giường hoà hoã một hồi lâu vẫn chưa dậy, ách giọng gọi anh: “Ôm em một cái.”
Anh hẫng một chút, cúi người ôm cô gái vào trong ngực, vừa mới bắn xong mà cây gậy thịt lại cương lên, chống chống vào eo cô, Viên Vũ dựa vào trong l*иg ngực anh cười ha ha: “Nhớ em như vậy?”
“Ừm.” Chàng trai mở miệng, giọng nói khàn khàn tràn đầy du͙© vọиɠ:
“Là rất nhớ em.”
Viên Vũ sửng sốt, bỗng nhiên ngồi dậy nhìn anh, Kỷ Văn Bác chưa bao giờ nói mấy lời âu yếm như thế này, huống chi, giọng anh không phải như thế.
Phòng đen nhánh một mảnh, cô không nhìn rõ cái gì.
Viên Vũ bất chấp điều gì, bò xuống giường bật đèn lên, ánh đèn sáng chói mắt, cô thấy gương mặt của Hàng Dục.
Anh mặc áo thun cô mua cho Kỷ Văn Bác, nằm trên giường Kỷ Văn Bác.
“Sao lại là cậu? Kỷ Văn Bác đâu?”
Cơ thể Viên Vũ lung lay, hoảng hốt giống như mình đang nằm mơ, cô gãi gãi tóc, trong đầu hỗn loạn:
“Sao cậu lại ở đây? Sao lúc nãy không nói lời nào? Tôi cho rằng cậu là Kỷ Văn Bác, sao vừa nãy cậu không đẩy tôi ra?”
Nói xong lời cuối cùng, cô cơ hồ như gào rống lên chất vấn anh: “Hàng Dục! Có phải cậu cố ý không hả?”
Khoé miệng Hàng Dục nhếch lên cười một cái, gương mặt rất đẹp trai, ngũ quan còn đẹp hơn cả con gái, hai đôi mắt đào hoa vừa cười lên, vừa lưu manh vừa quyến rũ.
“Làm sao anh biết được em nhận sai người.”
///