MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMơ ướcChương 3

Mơ ước

Chương 3

877 từ · ~5 phút đọc

Viên Vũ tức giận chết khϊếp, vọt về trên giường giơ tay tát anh một cái: “Đồ khốn kiếp.”

Cô đã xác định Hàng Dục chính là cố ý, anh vẫn luôn là người xấu xa như vậy, ngày tốt nghiệp cấp ba năm đó, anh đã ngủ với hoa khôi của khối, sau đó không lâu, hai người chia tay. Viên Vũ không biết lý do ngày đó ra sao, chỉ biết Hàng Dục sau khi ngủ xong với người ta liền chia tay, căn bản không phải người, là cầm thú, là súc sinh.

Nhưng mà Hàng Dục và Kỷ Văn Bác là anh em tốt, lớp mười một Hàng Dục từ nơi khác chuyển đến trường cấp ba phía nam, ngày anh vừa đến trường, tất cả nữ sinh đều đến lớp cô vây xem, đơn giản vì có người nói một câu – lớp ba mới có học sinh mới đến, cực kỳ đẹp trai. Lúc này Viên Vũ vừa vặn ngồi gần cửa sổ, mỗi ngày chuông tan học vang lên, không biết bao nhiêu bạn học nữ chạy đến cửa sổ nhìn anh, tíu tít ồn ào đến mức Viên Vũ đều tránh sang chỗ Kỷ Văn Bác đọc truyện tranh.

Sau đó không biết vì sao, Kỷ Văn Bác và người này lại trở thành bạn thân.

Kỷ Văn Bác thậm chí còn mang khăn quàng cổ mà Viên Vũ làm cho mình đưa cho Hàng Dục, từ đó về sau, Hàng Dục trở thành người mà Viên Vũ ghét nhất—mỗi ngày đi ngủ đều phải niệm tên anh chửi rủa hai ba câu.

“Rõ ràng là em làm.” Hàng Dục tùy tiện đứng lên, vẫn mặc áo bên trên, quần sịp bị kéo xuống đạp dưới lòng bàn chân, cây gậy thịt vẫn còn đang cương cứng, chảy ra chất lỏng trong suốt, con ngươi màu nâu dưới đôi mắt đào hoa không chớp mà nhìn chằm chằm vào mặt Viên Vũ, một bàn tay đưa qua, nhặt lên chiếc qυầи ɭóŧ trắng đặt bên gối đầu đưa vào tay cô:

“Là em chủ động chui vào trong chăn anh.”

Anh để sát vào, tiếng nói ép đến trầm thấp, cảm xúc anh ách khô nóng tản mạn trong không khí.

“Liếʍ gậy anh đi.”

Viên Vũ chịu không nổi, giơ tay lên đánh lung tung trên mặt người này: “Cậu đi mà chết đi, chết đi, câm miệng!!!.”

Hốc mắt cô nghẹn ứ nước, kiềm chế lại sống chết không khóc trước mặt người này, sau khi đánh anh vài cái, vội vàng nhặt quần áo trên giường chạy về phía toilet, vừa đi còn vừa gào lên với Hàng Dục: “Cậu cút đi cho tôi—-.”

Hàng Dục rút tờ giấy xoa xoa qυყ đầυ, nhớ đến một màn lúc nãy ở trên giường, cây gậy lại ân ẩn muốn ngẩng đầu lên.

Viên Vũ không hề nói sai, anh xác nhận cố ý, ngay lúc cô nằm trên giường, đã tỉnh rồi. Chẳng qua, anh cho rằng, mình chỉ có thể lừa lấy một cái ôm của cô, không nghĩ rằng, cô gái ngốc này căn bản không phát hiện gì đó không thích hợp, vừa lên đã cầm dương v*t anh ngậm vào trong miệng.

Còn hỏi anh có nhớ cô không.

Anh nói nhiều lời nói dối như vậy, nhưng chỉ có duy nhất lúc trả lời câu hỏi này, là lời nói thật.

Viên Vũ ở bên trong toilet bôi mấy lượt sữa tắm, sau đó lấy di động gọi cho Kỷ Văn Bác, nhớ đến di động của anh toàn ở trạng thái im lặng, nên đổi thành nhắn tin, vừa nhắn vừa rớt nước mắt.

【 Sao anh không nói cho em Hàng Dục đến đây. 】

【 Em vừa mới tưởng cậu ta là……】

Cô đánh đánh xóa xóa, cắn ngón tay khóc lên xóa đoạn chữ vừa đánh, lại hỏi:

【 Bao giờ anh về? 】

“Anh muốn tắm.” Ngoài cửa truyền đến giọng nói của Hàng Dục.

“Cút ra ngoài tắm!” Viên Vũ gào lên.

“Anh vào đây.” Hàng Dục ở ngoài xoay xoay tay nắm cửa.

“Chờ một chút!” Viên Vũ sợ tới mức không vội không được, chạy đến bồn rửa tay vớt nước lên mặt.

Thật ra cửa không mở được, nhưng Viên Vũ sợ anh một hồi không nhịn được sẽ đá cửa, vì trong ấn tượng của Viên Vũ, Hàng Dục là con người hư hỏng như vậy.

Cô rửa mặt xong, soi soi gương, xác định đôi mắt không còn hồng nữa, lấy khăn lông vừa lau tóc vừa đi ra ngoài, tránh tầm mắt anh, cúi đầu đi vào phòng khóa trái cửa, lúc này mới cầm di động xem tin nhắn.

Kỷ Văn Bác không trả lời.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Viên Vũ đã quên mình hôm nay đến đây để ngủ bù, nửa điểm buồn ngủ cũng không còn, muốn lên giường nằm một lát, nhớ đến Hàng Dục đã nằm qua, cô lại duỗi thẳng eo, chỉ ngồi trên ghế trước máy tính.

Bên cạnh bàn còn có một chiếc ba lô thể thao, trên móc treo có hình một con vật trang sức đã cũ rồi.

Viên Vũ cảm thấy hơi quen mắt, chưa đợi cô cầm lên xem, đã nghe được tiếng gõ của của Hàng Dục:

“Mở cửa, anh muốn lấy đồ.”