MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMơ ướcChương 14

Mơ ước

Chương 14

698 từ · ~4 phút đọc

Kỷ Văn Bác rất ít khi đến chỗ này của Viên Vũ, lúc trước thuê nhà xong, dọn dẹp mộ ít đồ dùng sinh hoạt, Kỷ Văn Bác cũng đến giúp đỡ, sau đó vội vàng về trường, anh là giáo viên trợ giảng, mỗi tuần đều có khóa, tuy chỉ có ba tiết, nhưng đúng vào lúc Viên Vũ thuê nhà.

Nên ngày đầu tiên dọn vào, một mình cô quét dọn nửa ngày, một mình ăn cơm chiều.

Cũng từ khi đó, cô có thói quen chỉ sống một mình trong gian phòng này.

Trên kệ giày không có dép lê của nam, Viên Vũ đang định đi tìm cho anh một đôi, thấy Hàng Dục đi chân trần vào, đi đến cửa toilet, đã cởi dần quần áo.

“Giúp anh tắm một chút.”

Viên Vũ cau mày đi đến cửa toilet: “Vậy cậu tắm xong mặc cái gì?”

“Quần áo em, cho anh mượn cái gì cũng được.”

Hàng Dục quét mắt đánh giá toilet, không có dấu vết nào của đàn ông đã dùng, khăn lông bàn chải máy sấy đều màu hồng nhạt, trên giá còn treo một chiếc qυầи ɭóŧ hình dâu tây màu hồng.

Viên Vũ: “……”

Cô có ý xấu: “Cậu xác định?”

“Xác định.” Hàng Dục mở vòi sen ra, nhìn chai lọ bình phía trên đến hoa mắt, anh cũng chẳng cần nhìn kỹ, tiện tay nhìn qua hàng chữ Tiếng Anh, dịch từ đầu đến đuôi, xác định là dầu gội trực tiếp đổ lên đầu, mùi hòa nồng nàn không kiềm được hắt xì một cái. Lúc tắm xong mở cửa, nhận quần áo treo ở tay nắm cửa, lấy vào đưa mắt nhìn, một cái váy.

Xác định là một cái váy ngắn màu hồng phấn.

Hàng Dục: “……”

Anh vây cái váy quanh eo, đi đến ban công tìm cái kẹp, kẹp ở phía sau.

Viên Vũ đang ở trong bếp làm đồ ăn, quay đầu thấy anh, ánh mắt dừng một giây ở khuôn ngực trần trụi, chuyển qua vòng eo đang quây bằng váy, nhịn không được hỏi: “Không mặc vào được?”

“Váy này em mặc rồi?” Hàng Dục dựa khung cửa.

“Đã mặc.” Viên Vũ trợn mắt về phía anh:

“Có phải cậu muốn nói, quá ngắn, bên ngoài quá nhiều sắc lang, mặc cái này không an toàn?”

“Không phải.” Hàng Dục cúi đầu kéo kéo váy, lông mày nhẹ nhếch lên: “Lát nữa mặc cho anh nhìn.”

Viên Vũ: “……”

“Cút đi.” Cô xoay người, đánh trứng gà vào trong nồi, nhưng không cẩn thận nên cho lòng đỏ và lòng trắng đổ vào thùng rác, đem vỏ trứng ném vào trong nồi.

Hàng Dục thấy một màn này, dựa khung cửa cười sặc.

Viên Vũ tức giận muốn chết, rõ ràng cô nấu ăn rất tốt, nhưng còn làm ra việc ngu ngốc như vậy trước mặt anh, cổ bốc hỏa, cầm cái muôi giơ giơ về phía anh: “Tắm xong biến đi, váy cho cậu.”

“Anh muốn nếm thử em làm, ớt xanh xào trứng…… chậc, rất mới mẻ, chưa ăn bao giờ.”

Cái hay không nói, nói cái dở.

“Hàng Dục, cậu không để yên có phải không?”

“Ha ha ha……” Hàng Dục cười đi đến sô pha, thấy trên bàn trà đặt mất quyển sách, cầm lên nhìn: 【 luận pháp tinh thần 】, 【 pháp luậtTrung Quốc cùng xã hội Trung Quốc 】, 【 luật tư duy dân sự】, 【 pháp trị và bản đồ tài nguyên 】.

Rõ ràng một quyển Viên Vũ cũng chưa đọc xong, bên cạnh có quyển vở viết, ghi rõ mười mấy trang giấy, còn vẽ đầy ký hiệu.

Ngày học cấp ba, còn chưa thấy cô nghiêm túc học tập bao giờ.

“A ——” Viên Vũ vừa đi ra, thấy Hàng Dục tùy tiện dạng chân, phát hiện tên này phía dưới không mặc gì. Hàng Dục buông quyển sách, nhướng mày nói về phía cô:

“Kêu cái gì, cũng không phải chưa thấy bao giờ.”

Viên Vũ: “……”

Mặt cô nóng bừng lên, quay mặt đi gào về phía anh: “Đồ bệnh, cậu không mặc quần.”

Hàng Dục bị mắng vẫn ung dung nằm ngả người về phía sau:

“Quá lớn, mặc không thoải mái.”

Viên Vũ: “……”

Vì cái gì mà cô đem cái thứ này về nhà, vì cái gì?