MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMơ ướcChương 13

Mơ ước

Chương 13

1,035 từ · ~6 phút đọc

Những ngày này Viên Vũ rất mệt, ban ngày bưng trà rót nước ở công ty, tối về ôm bốn quyển sách Trần Luật đưa bắt cô học thuộc, hoài nghi trạng thái của mình sắp hỏng mất, nhưng may mà không sao.

Còn có thể chịu đựng được.

Chỉ có một điều duy nhất không vui đó là: Mỗi tối Hàng Dục sẽ chờ cô tan tầm, dẫn cô đi ăn cơm, sau đó đưa cô về nhà.

Mới đầu, cô còn cho rằng do việc ngày đó xảy ra ở nhà Kỷ Văn Bác nên làm vậy coi như xin lỗi, ôm tâm lý đó nên ăn uống thỏa thích, số lần ngày càng nhiều lên, cảm thấy có gì đó không giống lắm, nhưng cô không hiểu được Hàng Dục, lười nói chuyện với anh, cho nên, ngày ngày mơ hồ trôi qua, ăn nhiều món rất ngon, trước đó gầy như xương lại chậm rãi nhiều thịt lên.

Thứ bảy chỉ làm nửa buổi, ra cửa không thấy Hàng Dục, cô nhẹ nhàng thở ra, lúc lên xe bus, các bạn trẻ yêu nhau có đôi có cặp đi ngang qua, cô nhịn không được nhớ đến Kỷ Văn Bác.

Lúc này tiếng gọi WeChat vang lên, cô nhanh lấy di động ra, thất vọng phát hiện không phải Kỷ Văn Bác, mà đúng là cái tên âm hồn không tan Hàng Dục.

Cô ấn từ chối, mở wechat ra, Hàng Dục đã nhắn hai tin liền, hỏi cô giữa trưa có muốn ăn trái cây và thịt nguội không, phía dưới là tấm ảnh chụp, dưa Hami, thanh long, quả táo dứa chuối, cà chua nhỏ, nhìn ảnh đúng là thèm ăn.

Viên Vũ cũng đang đói, nhìn mà nuốt ngụm nước bọt, ngón tay lại kiên cường đánh gửi hai chữ: 【 Không ăn. 】

Nhìn đoạn chat phía trên, là tấm ảnh xấu xí Hàng Dục chụp vào chủ nhật tuần trước trong tiệm lẩu, vì quá xấu nên Viên Vũ mới add Wechat của anh, chờ anh gửi ảnh đến sẽ xóa bỏ, nhưng chờ đến lúc anh gửi đến, lại nhớ đến những ngày trước.

【 Gọi cơm hộp cho em. 】 Hàng Dục lại nhắn tin đến.

【 Tan tầm rồi. 】 Viên Vũ gõ gõ đánh đánh, vẻ mặt thà gãy chứ không chịu cong, 【 Cậu hủy đơn đi 】

Hàng Dục nhắn tin giọng nói đến, trên xe bus tiếng nói ồn ào, nhưng âm thanh truyền đến rất rõ ràng lưu loát, có thể tưởng tượng khi anh nói những lời này khóe môi vẫn giương lên: “Biết rồi, đổi địa chỉ thành nhà em, còn tìm anh đẹp trai giao tận nhà.”

Viên Vũ: “……”

Đôi khi cô muốn hỏi Hàng Dục, vì sao đột nhiên lại tốt như vậy với mình, lo hàng Dục lại nhắc đến sự việc ngày đó, có hơi mâu thuẫn, nên cũng chẳng hỏi nữa.

“Viên miu miu! Cơm hộp của em!”

Vừa mới xuống khỏi xe, đã nghe thấy giọng của Hàng Dục xa xa gọi đến, Viên Vũ vừa ngẩng đầu lên, thấy anh cầm trong tay hai túi hoa quả và thịt nguội, tay kia đang múa may chiếc mũ lưỡi trai.

Viên Vũ trợn mắt về phía anh, đồ lừa đảo, còn cái gì gọi cơm hộp, cái gì giao tận nhà, tất cả đều là kịch bản.

“Tiệm net cúp điện, mượn toilet nhà em, tắm rửa cái.”

Hàng Dục cầm hai chiếc túi trong tay, một cái đưa cho Viên Vũ, một tay khác cầm xẻ một miếng dưa hấu, một tiếng cũng chưa nói, cầm miếng dưa nhét vào trong miệng Viên Vũ. Cô đang định hé miệng nói biến đi không tiếp, lời còn chưa nói ra, miếng dưa đã nhét vào, suýt nữa bị sặc.

“Ăn ngon không?” Hàng Dục không biết xấu hổ nói: “Được rồi, coi như em đồng ý.”

Viên Vũ: “……”

Cô vỗ vỗ ngực, nuốt miếng dưa hấu xuống, chỉ vào anh chất vấn:

“Tiệm net nhà ai cúp điện, cậu nói cho tôi? Còn nữa, không phải đang ở nhà Kỷ Văn Bác sao? Bên kia cũng cúp điện?”

“Không phải, anh vẫn ở trong tiệm net.” Hàng Dục buông tay:

“Không có tiền, thuê không được phòng.”

“Không có tiền, mỗi ngày dẫn tôi đi ăn cơm tối.”

Viên Vũ trừng mắt nhìn anh, muốn nhìn ra manh mối nào đó.

“Vừa lúc tích cóp tiền thuê nhà, nên mang em đi ra ngoài ăn cơm.”

Hàng Dục cầm mũ lưỡi chai đội lên đầu, tóc mái dài che khuất lông mày, lộ ra đôi mắt đào hoa chợt lóe, cũng không biết trời sinh hay tự nhiên, lúc cười lên ánh mắt như đang phóng điện.

Viên Vũ: “……”

“Tin à?” Hàng Dục thấy cô không nói lời nào, cười về phía cô: “Lừa em thôi, có phải đau lòng cho anh?”

“Đau lòng cái shi.t!” Viên Vũ không muốn để ý, nhanh chóng đi về phía chung cư.

Hàng Dục chạy nhanh đuổi theo: “Anh chỉ tắm thôi, nhanh lắm.”

“Cho cậu hai mươi, đi tìm nhà tắm công cộng.”

Viên Vũ moi từ trong túi ra, chỉ có một tờ năm mươi, nghĩ ngợi, nói với anh: ‘Tối lại tắm lần nữa.”

Hàng Dục lấy di động ra, giả vờ gọi điện thoại: “Alo, Văn Bác à, nói với cậu chuyện này….”

“Tắm!!!!” Viên Vũ sợ hãi nổi cả da gà trên đầu, kéo cánh tay anh, vừa kéo vừa đi vào chung cư:

“Đi, đi vào tắm, tắm sao cũng được.”

Hàng Dục đưa di động xuống, làm bộ làm tịch nói về phía cuộc gọi chưa thông: “Ừ, hỏi xem cậu ăn cơm chưa ấy mà, ăn rồi à, được rồi, cúp đây…”

Viên Vũ tức muốn hộc máu nói: “Chỉ tắm lần này thôi, sau này đừng có lấy việc kia áp chế tôi, bằng không thì tôi…”

“Bằng không tôi cái gì?” Hàng Dục đưa tay lau lau nước dưa hấu dính trên khóe môi cô.

“Dù sao, cậu sẽ ăn không được ngon.” Viên Vũ ngửa đầu ra sau trốn, oán hận trừng mắt liếc anh một cái, nhanh chân chạy về phía trước.

Hàng Dục cười ra tiếng, cô gái ngốc này vẫn giống trước kia, đầu óc ngắn như đường ngắn, cái gì cũng chẳng nghĩ được.

Ngốc đến đáng yêu.