842 từ · ~5 phút đọc
Đây không phải là lần đầu tiên Hàng Dục đánh nhau với Kỷ Văn Bác.
Cấp ba năm đó cũng đã đánh rồi, ngày đó vào lễ Giáng Sinh, bên ngoài tuyết rơi rất dày, anh từ bên ngoài vào nhà, thấy Viên Vũ mặc quần áo của Kỷ Văn Bác, ngồi ở bàn ăn lẩu.
Kỷ Văn Bác nói gì đó, Hàng Dục không nghe rõ, cũng chẳng nhớ. Ánh mắt đầu tiên đã nhìn mặt Viên Vũ, cô bị nóng đến mồ hôi chảy đầu đầu, làn da trắng hồng hào, môi cũng hồng, mũi thấm ra một lớp mồ hôi mỏng, đầu lưỡi nhỏ chìa ra hít không khí, chắc là bị cay, hai mắt đã đỏ lên.
Một tay kéo cổ áo, một tay làm thành quạt gió, nhân lúc Kỷ Văn Bác chưa quay lại, trộm uống đồ uống của cậu ta, đôi mắt đen linh động giảo hoạt, nghẹn cười ngẩng đầu nhìn qua, đυ.ng phải tầm mắt anh, cô cũng chẳng giấu đi sự chán ghét, “Hừ” một tiếng về phía anh.
Đó là lần đầu tiên cô cười như vậy với anh.
Nhưng vì một người con trai khác.
Sau đó, Viên Vũ ăn uống no say nằm ngủ trên thảm, Kỷ Văn Bác cõng cô đưa về nhà, Hàng Dục cũng đi ra ngoài hút thuốc, một bàn tay cầm ô che cho hai người, trên đường đi yên tĩnh, chỉ có tiếng giày trầm đυ.c nện trên nền tuyết. Chắc Viên Vũ cho rằng anh đi rồi, ôm cổ Kỷ Văn Bác, giọng nói mềm mại hỏi cậu ta: “Kỷ Văn Bác, cậu có thích mình không?”
Kỷ Văn Bác còn chưa nói gì, Viên Vũ lại giơ tay lên che miệng anh lại: “Cậu đừng trả lời vội.”
Kỷ Văn Bác không nói, Viên Vũ lại miết vành tai anh, ghé vào trên lưng, có chút thẹn thùng nói:
“Cậu biết không, tớ rất thích cậu.”
Đỉnh đầu không còn dù, một bông tuyết lạnh băng rơi vào sau cổ Viên Vũ, cô lạnh run lên, quay đầu thấy Hàng Dục đang cầm dù, anh mặc bộ quần áo màu đen, đứng trong màn tuyết trắng xóa, giọng nói thâm trầm: “Quá lạnh, tôi đi về trước.”
Lại sau đó, Kỷ Văn Bác mới vừa vào cổng, đã bị Hàng Dục đưa chân ra đạp một cái, hai người lăn lộn trên tuyết đánh nhau một trận, Hàng Dục thắng mới dừng lại.
Nhưng Hàng Dục đánh liền đánh luôn, không có một lí do nào, chỉ nói: “Nhìn cậu đã sớm khó chịu.”
Nói gì thì nói, khi đó, anh tính dùng hết toàn lực, Viên Vũ vẫn không thích anh, cũng giống như bây giờ.
Hàng Dục từ nhỏ đến lớn chưa trải qua thất bại nào, nhưng ở trên người Viên Vũ, anh cảm nhận được rất rõ ràng.
Kỷ Văn Bác cũng thông minh, nhưng Hàng Dục chưa từng cảm thấy mình kém cỏi hơn so với cậu ta, anh thua chính là mình xuất hiện quá muộn, thanh mai trúc mã mặc kệ hiện đại hay là cổ đại, chỉ là một câu chuyện, anh cũng chẳng tin tà, chỉ muốn chặn ngang tiến vào.
Kết quả thảm bại.
Hàng Dục cõng ba lô đi vào tiệm net, máy anh vẫn mở suốt ngày, đặt ba lô xuống, đi vào toilet rửa mặt, nhìn vào gương, anh cẩn thận đánh giá gương mặt mình, rất nhiều người nói anh lớn lên đẹp trai, không cần nói mấy lời tán tỉnh ong bướm, từ trước đến nay có rất nhiều cô gái chủ động đến tìm, nhưng ánh mắt của Viên Vũ chưa từng si mê nhìn chăm chú vào anh, ở trong mắt cô, anh tự kiêu tự đại cho mình là đúng, là một người đáng ghét cuồng tự luyến.
Hàng Dục châm điếu thuốc ngậm trong miệng, hít sâu một hơi, phun một lớp khói trắng vào gương.
Nếu trước đó không phát sinh việc kia, anh quyết đoán vẫn có thể dứt ra được, nhưng hiện tại không giống, bọn họ đã làm chuyện thân mật nhất, ở trong lòng anh, Viên Vũ là cô gái của anh, tương lai về sau cũng thế, vĩnh viễn là như vậy.
Chị gái Hàng Cẩm gọi điện đến, hỏi anh đang ở đâu.
Hàng Dục nói lời ít ý nhiều: “Tiệm net.”
Hàng Dục học đại học ở nước ngoài, sau khi về nước liền đi đến chợ thành Nam, ba mẹ còn tưởng trước đây anh học cấp ba ở đây nên có cảm tình với nơi này, không nghĩ được rằng anh chỉ chưa buông bỏ được một người ở đây.
Cả thế giới không ai biết, nhưng chị gái anh, Hàng Cẩm rất rõ ràng.
Hàng Cẩm không phải gọi đến để quan tâm đến anh, mà cho kỳ hạn:
“Cho em hai tháng, đâm thủng tường nam.”(*)
“Chị.” Hàng Dục buông tiếng thở dài: “Nói gì dễ nghe đi.”
“Ba tháng?”
Đoán rằng Hàng Cẩm đang bận, nói xong câu này liền cúp điện thoại:
“Không thể nhiều hơn, đau dài không bằng đau ngắn, như vậy đi.”
Hàng Dục: “……”