MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMơ ướcChương 11

Mơ ước

Chương 11

896 từ · ~5 phút đọc

Bữa cơm này Hàng Dục trả ba trăm đồng, lúc anh đi tính tiền, Viên Vũ cầm túi chạy ra ngoài, quán này cách chỗ cô thuê nhà rất gần, ngồi xe bus hay đi bộ, đi bộ mất trên dưới mười phút, cô nghĩ ngợi, nhìn về phía trạm xe bus, nếu đi xe chỉ mất tám phút.

Cô quyết định chọn đi bộ, lấy di động ra xem vẫn không có tin tức gì, mở wechat ra, ngoài tin nhắn từ văn phòng luật, không có tin nào khác.

Cô ấn vào khung thoại với Kỷ Văn Bác, nhịn không được ấn vào vòng bạn bè, anh là người không thích đăng linh tinh trên đó, mỗi lần đăng tin gì đều liên qua đến video Olympic, cô vào xem như lọt vào trong sương mù, vô tình giống như bị chịu đả kích, sau này Viên Vũ không xem nữa, chỉ biết mua một cái kính cho anh.

Cô thường xuyên nghĩ rằng, có phải mình quá ngu ngốc hay không, cùng Kỷ Văn Bác chẳng có đề tài gì, cho nên anh mới càng ngày càng lãnh đạm với cô.

“Này, đυ.ng vào người.” Phía sau vang lên giọng nói của Hàng Dục.

Viên Vũ dừng chân, tránh người đi qua đường từ phía đối diện, cúi đầu tiếp tục đi về phía trước, chẳng có tâm tư đấu võ mồm với Hàng Dục.

“Lại héo rồi?” Hàng Dục bước vài bước đi đến trước mặt cô, cúi đầu nhìn nhìn mặt.

Mặt Viên Vũ không có biểu cảm gì, con ngươi sáng lấp lánh ngày xưa giờ trôi dạt tận đâu, trạng thái ưu tư như đống tro tàn.

Hàng Dục chưa bao giờ gặp dáng vẻ này, lấy di động ra ấn số gọi cho Kỷ Văn Bác, Viên Vũ không biết anh định làm gì, thấy anh gọi cho Kỷ Văn Bác, tưởng muốn nói chuyện xảy ra sáng qua cho anh, sợ tới mức bổ nhào đến trước mặt Hàng Dục đưa tay cướp lấy di động:

“Cậu làm gì! Đừng có gọi, cậu muốn làm gì, đừng nói cho Kỷ Văn Bác, xin cậu.”

“Vì sao trong mắt em chỉ có cậu ta?” Hàng Dục lấy di động về, một tay cầm cổ tay Viên Vũ kéo cô đến trước ngực, đôi mắt đen láy nhìn xuống, mặt cô gần trong gang tấc, cô bị doạ rồi, con ngươi sợ hãi bất định, nghe thấy lời này cũng mờ mịt vô thố.

Đúng rồi, cô gái này ngốc như vậy, đến bây giờ cũng không biết anh thích cô bao nhiêu.

Hàng Dục thấp giọng chửi tục một câu, buông tay cô ra, không quay đầu lại rời đi.

“Thần kinh.” Viên Vũ lẩm bẩm một câu, cúi đầu tiếp tục đi về phía trước, vừa đi hai bước, quay đầu lại đưa mắt nhìn, Hàng Dục mặt thối không xa không gần đi theo đằng sau.

Đến dưới khu chung cư, Hàng Dục liền quay đầu đi luôn, Viên Vũ nhẹ nhàng thở ra, sợ bị tên thần kinh này quấn lên.

Tắm rửa xong, cô nằm ở trên giường, cầm lấy di động, do dự một lát, vẫn nhắn cho Kỷ Văn Bác một tin: 【 Ăn cơm chưa? 】

Nửa giờ sau Kỷ Văn Bác mới trả lời: 【 Rồi. 】

【 Gọi video nhé? 】 Viên Vũ hỏi.

Kỷ Văn Bác nhắn về hai chữ: 【 Không được. 】

【 Được rồi, mai em phải dậy sớm, anh cũng ngủ sớm đi. 】

Viên Vũ cố gắng an ủi bản thân mình, tắt di động, vùi cả gương mặt vào gối đầu.

Bên kia, Kỷ Văn Bác vừa tắt máy, dùng mu bàn tay lau khoé miệng đầy máu.

Một đấm này của Hàng Dục dùng sức quá mạnh, làm khớp xương tay của mình cũng đau, nhưng anh không cảm nhận được gì, ngực chỉ phập phồng lên xuống, đôi mắt đào hoa lạnh băng liếc Kỷ Văn Bác:

“Cậu có ý gì? Ngày hôm qua muộn vậy cũng không đưa cô ấy về, rốt cuộc là không quan tâm hay là không thích cô ấy?”

“Cậu ăn lẩu.” Kỷ Văn Bác không trả lời vấn đề của anh, ngửi được mùi lẩu trong không khí nên đoán ra: “Cùng cô ấy sao?”

“Kỷ Văn Bác!” Hàng Dục tóm lấy cổ áo anh, đôi mắt như muốn phun lửa: “Sớm biết cậu có cái đức hạnh này, lúc trước tôi không nên nhường cô ấy cho cậu.”

Kỷ Văn Bác không muốn giải thích quá nhiều, im lặng thật lâu mới nói một câu: “Thay tôi đối tốt với cô ấy.”

Hàng Dục càng điên hơn, kéo cổ áo Kỷ Văn Bác, khớp xương dùng sức như muốn bóp chết anh ta:

“Mẹ kiếp, vậy thì cậu chia tay với cô ấy đi, cậu không thích cô ấy còn kéo theo làm mẹ gì?”

“Tôi không phải không thích.”

“Vậy vì cái gì muốn như vậy?”

Kỷ Văn Bác không nói lời nào.

Hàng Dục điên máu lại cho anh ta nắm đấm nữa:

“Đm đừng có cái lí do đau khổ gì, ung thư hay là muốn chết, thả cái rắm xem nào.!”

Kỷ Văn Bác bị đánh đến ngã lăn xuống đất, rất lâu cũng không bò dậy, cứ nằm vật như vậy trên sàn nhà, đưa mắt nhìn về phía trần nhà, âm thanh nhẹ nhàng:

“Đừng hỏi.”

“Được, cmn đừng hối hận.”

Hàng Dục nói xong câu đó, “Rầm” một tiếng quăng cửa rời đi.