978 từ · ~5 phút đọc
Viên Vũ muốn đánh anh một trận.
Nhưng cô đánh không lại, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi chịu đựng.
Xe ngừng ở giao lộ, Viên Vũ xuống xe, đi theo phía sau Hàng Dục, hấy anh đi vào tiệm lẩu, có chút hoài nghi: “Cậu có thể ăn cay?”
Hàng Dục quay đầu cười: “Em còn nhớ rõ anh không thể ăn cay hả?”
Anh như được trời cao ưu ái, biểu cảm trên mặt thế nào cũng đẹp đẽ, cặp mắt đào hoa như sợi ánh sáng chiếu rọi xung quanh, trong sáng bắt mắt, ngay cả má lúm đồng tiền trên khoé môi, đều quá mức sinh động.
Viên Vũ nhíu mày không để ý đến anh. Ngày trước Hàng Dục thường hay đến nhà Kỷ Văn Bác ăn trực cơm, ngẫu nhiên vào buổi tối, Viên Vũ cũng ở đó, ba người sẽ đi ra ngoài ăn nướng BBQ, mỗi lần ăn Hàng Dục đều bị cay đến mức mặt đỏ bừng, Viên Vũ thấy vậy càng cảm thấy vui vẻ, sẽ lấy lon coca trộm sóc lên mười mấy cái, sau đó đưa cho anh, lúc Hàng Dục mở ra sẽ bị phun đầy bọt lên mặt, lúc này cô như trả được thù sẽ cười ha ha.
Lúc đó, ngược lại Hàng Dục không tức giận, lau mặt, nghiêng đầu nhìn cô, một tay cầm lấy lon coca đó, rót vào trong miệng mang theo ý cười.
Viên Vũ phát hiện mình căn bản không hiểu được Hàng Dục, có đôi khi cảm thấy anh không giống như người hay tức giận, nhưng có lúc cũng không biết vì sao lại phát cáu, chờ đến lúc cô cho rằng anh sẽ cáu lên, anh lại giống như uống nhầm thuốc, một chút đều không tức giận, còn cười cười về phía cô.
Tiệm lẩu ít người, nhưng hơi nóng bốc lên, Hàng Dục tìm vị trí gần cửa sổ, cầm thực đơn chỉ chỉ vài món, sau đó đưa cho phục vụ rồi đứng dậy đi lấy đồ uống.
Viên Vũ: “……”
Cô cùng Kỷ Văn Bác đi ăn cơm, họ đều chọn đồ ăn tận mười phút, Kỷ Văn Bác chưa bao giờ gọi món, mà cô còn mắc chứng khó ăn.
“Buổi tối cậu ta không tìm em?” Hàng Dục rất nhanh trở lại, tay cầm lon nước vị vải đặt trước mặt Viên Vũ , mình cầm lon Coca, anh lấy từ trong túi ra di động của Viên Vũ, ấn màn hình, lông mày nhíu lại, giọng như không nên lời cũng như nói kháy:
“Không nhắn tin, cũng không gọi điện thoại.”
“Cậu quan tâm cái shi.t”. Viên Vũ tức giận đến môi cũng run run, “Cậu trả lại cho tôi!”
“Ăn xong trả lại ngay.” Hàng Dục cầm di động thả vài trong túi:”Anh nói sẽ giữ lời.”
Viên Vũ đặt túi xuống, dù sao cô đã sớm đói bụng, chỉ là ăn một bữa cơm, coi như ăn cùng cẩu đi.
Viên Vũ từ nhỏ đến lớn thích ăn lẩu nhất, năm trước Kỷ Văn Bác còn đi cùng cô ra ngoài ăn một lần, năm nay từ tết đến giờ ước chừng đã qua hơn nửa năm. Cô chưa một lần được ra ngoài ăn lẩu, vì công việc quá bận, hơn nữa cô bắt đầu học cách tiết kiệm tiền, cái tiệm lẩu “xa xỉ” này , đã lâu rồi cô không dám vào.
Người phục vụ đẩy xe đến trước bàn, Viên Vũ mới phát hiện Hàng Dục gọi rất nhiều đồ, xe đẩy đầy ắp, phục vụ bắt đầu đặt lên bàn, Hàng Dục đem mấy đĩa viên thả lẩu cho hết vào trong nồi– cái anh cho vào đều là loại cay rát lưỡi.
Không thèm quản, xứng đáng cay chết, xứng đáng!
Viên Vũ cũng không thèm nhìn tới anh, nhìn chằm chằm nồi thịt cùng viên lẩu, chín nhanh lấy chiếc đũa kẹp lấy, Hàng Dục pha hai bát nước chấm đặt đến trước mặt cô, cô cũng không khách sáo, chấm cả hai, ăn tới mức quai hàm phồng lên, không hề có hình tượng gì.
Đối diện truyền đến âm thanh “tách tách” ,Viên Vũ cảnh giác ngẩng đầu lên, bắt gặp ngay Hàng Dục đang cầm di động vừa chụp ảnh. Thấy cô ngẩng đầu, anh đưa di động ra trước mặt, cho cô nhìn.
Trên ảnh chụp là cô đang ăn miệng phồng lên toàn là nước chấm ăn đến đầy miệng, má phồng một bên, trong miệng không nhét hết được còn lộ ra nửa viên chiên, không biết cái mũi bị sa tế hun vào làm đỏ bừng, mặt cũng bị nước lẩu bốc lên làm hồng hồng —— có thể nói đây là bức ảnh xấu nhất cuộc đời cô.
“……”
Viên Vũ bình tĩnh trấn an mà nhai nuốt hết đồ ăn trong miệng xuống bụng, uống một ngụm đồ uống, lấy khăn giấy xoa xoa mũi và miệng, ngẩng đầu nhìn anh nói: “Tôi ăn xong rồi, đưa di động đây.”
Nước lẩu hơi bỏng, đồ uống quá lạnh, nước chấm trước mặt đã gần hết, đôi mắt cô hai con ngươi bắt đầu xoay chuyển, một bàn tay bắt đầu sờ soạng tìm đồ vật, nếu may mắn lấy được di động, sẽ tiện tay “Hành Hung”người này nhanh chóng.
Hàng Dục xác định nói được cũng giữ lời, thoải mái đưa di động cho cô.
Chỉ là Viên Vũ vừa mới cầm được di động về tay, đã bị Hàng Dục nắm lấy tay, mắt anh rất sáng, khoé môi cong lên, nụ cười đẹp đến có hơi chói mắt:
“Anh biết trong lòng em nghẹn ý xấu, em có thể thử xem.”
“Động đến anh một cái”. Anh buông tay cô ra, ánh mắt bình tĩnh rơi vào trên đôi môi hồng của cô:
“Anh sẽ hôn em ngay tại đây.”
Viên Vũ: “……”
Mẹ nó.
Chỉ muốn đem nồi lẩu này đổ lên đầu tên này!