MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMơ ướcChương 9

Mơ ước

Chương 9

782 từ · ~4 phút đọc

Viên Vũ cúi đầu đi ra khỏi văn phòng. Nhìn phía xa xa thấy được Hàng Dục, mới đầu cô còn tưởng tối hôm qua nằm mơ, lại mơ thấy người này quá nhiều lần, dẫn tới nhìn cũng hoa mắt, kết quả đến gần mới thấy, đúng là Hàng Dục.

Đối phương rõ ràng đang đợi cô, phía sau còn cõng ba lô ngày hôm qua, trên đầu đội mũ lưỡi trai, trên người mặc áo thun đen và áo khoác, phía dưới là quần đùi thể thao màu đen, ăn mặc chả ra thể thống gì.

“Cuối cùng cũng tan tầm?” Không biết anh đã đợi bao lâu, nhìn đồng hồ, lúc này mới đi về phía Viên Vũ, “Đi, anh mời em ăn cơm.”

“Sao cậu lại đến đây?” Viên Vũ cảnh giác nhìn chằm chằm anh.

“Cùng anh đi ăn cơm, rồi nói cho em.”

Hàng Dục đi đến bên cạnh cô, kéo túi từ trên vai xuống ôm vào lòng mình.

“Hàng Dục! Trả túi đây!” Viên Vũ hôm nay đã quá mệt mỏi, sức lực không theo kịp, giơ tay lấy lại nửa ngày cũng không tới, tức giận nên đánh vào bả vai Hàng Dục: “Đồ điên, chơi có vui không, trả lại cho tôi.”

“Như này mới được hả?” Hàng Dục ôm cả người cô vào trong ngực, thấy cô đang héo hon lại khôi phục lại dáng vẻ hung hăng, nhếch miệng cười, “Tốt hơn so với lúc nãy nhiều.”

Viên Vũ sửng sốt, Hàng Dục buông cô ra, đưa túi qua cho cô nhưng di động trong túi thì bị anh cầm mất.

Anh giơ tay quơ quơ di động của cô: “Đi, ăn cùng anh một bữa cơm, sẽ trả lại cho em.”

Viên Vũ tức giận đến ngứa răng: “Cậu thật là có bệnh!”

“Đúng vậy, anh có bệnh.” Hàng Dục quay đầu cười về phía cô: “Bằng không, như thế nào vẫn luôn cắn em không buông.”

Viên Vũ không muốn để ý đến anh, nề hà di động còn ở trong tay người này, chỉ có thể đi theo phía sau tìm cơ hội lấy đồ về tay, kết quả ngồi trên xe taxi, cô vươn tay bổ nhào đến cướp, cả người còn bị Hàng Dục ôm cứng vào lòng.

“Hàng Dục cậu có bệnh! Đưa điện thoại đây! Không trả cho tôi tôi báo cảnh sát.”

Cô tức giận muốn oanh tạc.

Hàng Dục đem người ôm chặt hơn, giọng nói trẻ trâu: “Em ôm mà, em dùng sức ôm anh.”

Viên Vũ: “……”

Mẹ nó a a a a a a!!!!

Tài xế nhìn hai người ghế sau ôm tới ôm lui, coi như không thấy gì, không nghĩ đến, Viên Vũ bị kiềm chế ở đó, căn bản không thể động đậy, Hàng Dục còn dán mặt đến cực gần, cô vừa nhấc đầu là có thể đυ.ng tới cằm, cô tức giận cắn lên cổ anh một cái.

Đường cong mềm mại dán hết lên cơ thể anh, cánh môi ấm áp dán vào cổ, lúc hàm răng cắn xuống, đầu lưỡi ướŧ áŧ rõ ràng lướt qua làn da.

Hô hấp Hàng Dục trở nên nặng nề, bóp gáy cô, âm thanh ép đến mức thấp nhất: “Đừng cắn loạn.”

“Tôi cứ cắn!” Viên Vũ còn thay đổi tư thế, cắn càng hăng.

Hai tay Hàng Dục duỗi ra, nhấc cả người cô ngồi vào trong lòng, nháy mắt Viên Vũ không dám động, dưới mông cô kề sát một cây gậy cứng như sắt, cách lớp vải mỏng manh, cô dường như có thể cảm nhận được hình dáng và độ ấm.

“……”

“Em ngoan một chút, đừng nghịch.” Anh giơ tay vuốt ve sống lưng cô.

Viên Vũ lưng tê rần, theo phản xạ có điều kiện gạt tay anh ra: “Đừng chạm vào tôi!”

Không biết sao lại thế này, mặt bỗng nhiên nóng như lửa đốt, cô từ trên người anh trèo xuống, bò sang một bên ngồi xuống, không hé răng nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Này.” Hàng Dục kêu cô.

Viên Vũ không phản ứng với anh.

“Miu miu.” Anh gọi nickname của cô.

Viên Vũ bỗng nổi điên: “Đồ có bệnh!”

Khoang xe tối tăm, nhưng Hàng Dục lại nhìn thấy con ngươi sáng lấp lánh của cô, giống như con mèo nhỏ, trợn tròn đôi mắt, hung giữ hướng về phía anh gào lên: “Ai cho cậu gọi, không được gọi.”

Lớp mười một năm đó, Hàng Dục lần đầu tiên gọi cô bằng nickname, Viên Vũ cũng như thế này, giống như con mèo nhỏ bị dẫm phải đuôi, cả người dựng đứng lên phát hoả với anh.

Hàng Dục cười nhẹ một tiếng, anh bỗng nhiên duỗi tay xoa xoa đầu Viên Vũ, giọng nói như dỗ trẻ con.

“Anh muốn gọi thì cứ gọi thôi.”