898 từ · ~5 phút đọc
Viên Vũ ngủ không ngon, cả đêm trằn trọc nằm mơ, giấc mơ ngay từ đầu đều là Kỷ Văn Bác, sau đó không biết vì sao, thường xuyên xuất hiện mặt của Hàng Dục, đồng hồ báo thức réo vang, Viên Vũ như chịu sự sợ hãi nào đó giật mình, đưa tay sờ trán, một tay đầy mồ hôi.
Thay quần áo rồi kéo rèm cửa ra, đánh răng rửa mặt thay giày, cô ủ rũ héo úa làm xong mọi việc, đem túi đựng rác buộc lại rồi mang xuống dưới.
Tuy không muốn ăn uống, nhưng cô vẫn mua một phần bữa sáng, chen chúc lên giao thông công cộng, ngày chủ nhật nên có vẻ vắng hơn, cô quẹt thẻ lên xe, ngồi ở vị trí cửa sổ, ánh mắt hướng ra bên ngoài.
Một đêm mệt mỏi cuốn lấy không thở nổi, sau khi xuống xe, cô cố gắng ưỡn ngực, gắng nở một nụ cười đi vào trong toà nhà.
Trong văn phòng luật ngoài cô ra không có một bóng người.
Cô đợi nửa giờ, mới chờ được Trần Luật khoan thai đến muộn, đối phương đang nghe điện thoại, một câu xin lỗi cũng không có, cầm tài liệu trong tay trực tiếp ném vào ngực cô, vào cửa đã sai bảo:
“Một ly cà phê.”
Viên Vũ há miệng thở dốc, muốn nói tôi không phải phục vụ, không phải bảo mẫu của anh, dựa vào cái gì mà bảo tôi pha cà phê. Nhưng Trần Luật không đợi cô mở miệng, liền nhấc chân đi vào, bóng dáng cách cô ngày càng xa, một hơi cô bị tắc trong cổ họng, nửa vời, đem mình nghẹn đến mức bực mình không thôi.
Pha xong cà phê, Trần Luật ném cho cô một xấp dày tài liệu, bảo cô sao chép trích lục. Anh ta còn đang tiếp điện thoại định đi ra ngoài, Viên Vũ muốn đi theo sau học tập, nhưng Trần Luật không có ý muốn dẫn cô theo, cô nhịn không được hỏi: “Trần Luật, tôi có thể đi cùng được không?”
“Cô muốn học thì còn nhiều việc lắm.” Trần Luật tiện tay lấy mấy quyển sách ném đến trước mặt cô:
“Nếu cô có thể đem mấy cuốn này nhớ kỹ, lần sau tôi sẽ dẫn cô theo.”
Viên Vũ không biết anh ta nghiêm túc, hay vẫn đang cố ý làm khó dễ cô, không muốn nghĩ người khác quá xấu, ôm sách không nói lời nào đi ra ngoài.
Lúc trước cô thi đại học điểm không được tốt, ba mẹ dùng thêm tiền cho cô vào đại học, chuyên khoa cũng không tốt, dẫn tới ra ngoài làm việc căn bản không tìm được việc gì thích hợp, lúc nhận lời mời đến đài truyền hình, còn bởi vì học trường không tốt mà HR không nhận.
Sau đó, cô lại tìm vài công ty nhỏ vào làm lấy thêm kinh nghiệm, ai biết được, nửa năm sau công ty đó buộc phải đóng cửa, còn thiếu cô một tháng tiền lương.
Lúc cô về nhà ăn tết, ba mẹ biết cô công tác không thuận lợi, tìm người thân thích •có thể diện• cho cô một công việc, nói là công việc nhẹ nhàng, ai biết lại thế này. Đã sớm qua ba tháng thực tập, đã tưởng rằng có kể kết thúc kiếp culi bưng trà rót nước. Hiện tại xem ra, thời gian không hẹn.
Người phụ trách của cô là Trần Luật, cái gì cũng không muốn dạy cho cô, chỉ coi cô là bảo mẫu miễn phí, vẫn là chỉ huy nhắc đi nhắc lại mấy việc này.
Mẹ Viên gọi điện đến, đúng lúc cô đang ăn cơm trưa, sáng Viên Vũ cũng đã quên ăn, nghe điện thoại, cắm tai nghe, đi vào phòng trà rót nước, cho bữa sáng vào lò vi sóng hâm lại hai phút, lấy ra ăn đơn giản hai miếng.
“Gần đây đi làm thế nào? Có mệt không con?” Mẹ Viên hỏi.
Viên Vũ nuốt xuống miếng sủi cảo chiên, uống hụm nước: “Không mệt ạ, rất nhẹ nhàng.”
“Vậy là tốt rồi.” Mẹ Viên mềm mại, giọng nói cũng dịu dàng hiền hậu: “Hôm nay chủ nhật, có phải muốn đi sang tìm Văn Bác chơi không?”
Viên Vũ lấy khăn giấy lau lau miệng, hàm hồ nói: “Vâng, con vừa tỉnh ngủ, lát nữa đi tìm anh ấy.”
“Được.” Mẹ Viên cười nói:”Ở bên ngoài cẩn thận, có việc gì thì gọi về nhà, có đủ tiền tiêu không con?”
“Không cần.” Viên Vũ mũi chua xót, “Có bao nhiêu đâu.”
Cúp điện thoại, Viên Vũ tủi thân chép miệng, hít vào một hơi, dùng sức cắn tiếp miếng sủi cảo chiên, nhai nuốt bào bụng, đi rửa sạch tay. Lúc này mới trở về vị trí tiếp tục tăng ca.
Bận bịu đến năm giờ chiều, cô mới đem tài liệu đóng dấu đặt trên bàn trong văn phòng của Trần Luật. Trước khi về nhà, cô đưa mắt nhìn di động, Kỷ Văn Bác cũng không nhắn đến một tin nào, tâm trạng Viên Vũ có hơi trùng xuống, click mở khung thoại, muốn nói gì đó, gõ gõ đánh đánh rồi lại xoá hết đi.
Cô tắt đi di động, nhét vào trong túi, đứng tại chỗ, nhìn văn phòng không có một bóng người, thở phào một hơi.
Mệt mỏi quá.
Cô thật sự quá mệt mỏi.