933 từ · ~5 phút đọc
“Đồ thần kinh!” Viên Vũ về đến nhà còn chưa hết giận, đá một cái thùng rác lăn lông lốc.
Vài phút sau, lại cầm lấy cây chổi quét tước, trong đầu tất cả là gương mặt vừa đẹp đẽ nhưng xấu xa của Hàng Dục, vậy mà cô không thể không thừa nhận, Hàng Dục nói đúng, cấp ba cô đã nói qua muốn thi vào trường đại học làm phát thanh viên.
Bây giờ thì như thế nào, những mộng tưởng hồi niên thiếu giờ đây đã bị hiện thực đánh sâu vào, chỉ còn lại bản năng cầu sinh.
Hiện tại cô cảm thấy, đã sinh tồn được ở cái xã hội này đã là rất tốt rồi, những mơ mộng gì đó, cũng chỉ có thể ngẫm lại mà thôi.
Di động nhận được tin nhắn của Trần Luật, bảo cô ngày mai phải tăng ca.
Viên Vũ rất muốn nhắn trả lời một câu :Có phí tăng ca gấp ba không?
Nhưng cô không thể, chỉ có thể giống như con đà điểu, vùi đầu súc não, còn phải trả lời thật tình cảm, phục cảm mãnh liệt: 【 Tốt! 】
Lướt xuống, Trì Hiểu Lôi nhắn tin đến có cuộc gặp mặt bạn học cấp ba cô có tham gia không, cô nhíu mày gõ hai chữ: 【 Không đi. 】
Trì Hiểu Lôi rất nhanh nhắn lại: 【 Bạn trai cậu cũng đi, cậu không đến? 】
Viên Vũ thở ra một hơi thật sâu, gõ mấy chữ: 【 Không tăng ca sẽ qua đó 】
【 Hôm nay có người gửi ảnh chụp của chúng ta, tớ gửi cho cậu xem nhé. 】 Sau đó Trì Hiểu Lôi gửi đến mấy tấm ảnh chụp.
Viên Vũ click mở ra xem, còn có thể nhận ra bàn học của mình, sinh ra vài phần cảm khái, thời gian trôi qua quá nhanh, cô vẫn chưa kịp đến bắt lấy, thanh xuân trước mắt đã trốn đi mất rồi.
Hôm nay sự việc lộn xộn cuốn lấy nhau, cô khóc đã mệt mỏi, cũng không muốn nhớ đến việc đó mà ghê tởm chính mình, tắm rửa cũng nhắm hai mắt lại, vội vàng bò lên giường đeo nút bịt tai vào ngủ.
Khả năng vừa nãy nhìn thấy tấm ảnh chụp lớp học năm cấp ba, dẫn đến khi ngủ mơ thấy mình ngày đó.
Bối cảnh hư vô hoá một mảnh, lúc này chắc hẳn là thời gian tan học, trong lớp các bạn học đã đi về gần hết, cô chỉ có thể nhìn thấy sườn mặt của Kỷ Văn Bác, anh ngồi đó làm đề, cô cầm cặp sách của mình đeo lên vai vòng qua hai bàn ngồi xuống bên cạnh, giọng nói thanh thanh bắt chước giọng nữ phát thanh: “Vị bạn học này, xin hỏi bạn có yêu cầu gì cần giúp đỡ không?”
Kỷ Văn Bác vẫn còn nghiêm túc nhìn đề, cũng chẳng ngẩng đầu lên.
Viên Vũ tự mình chơi, một mình sắm hai nhân vật, một là nữ phát thanh, một sắm vai Kỷ Văn Bác, chơi vài phút, vẫn thấy Kỷ Văn Bác còn làm bài, cô không ngồi yên được nữa, lôi tay áo Kỷ Văn Bác, giọng nói vô cùng đáng thương: “Kỷ Văn Bác, tớ đói bụng.”
Kỷ Văn Bác cuối cùng cũng dừng bút, đưa mắt nhìn đồng hồ điện tử: “Cậu về trước đi.”
“Tớ không đi.” Viên Vũ nẹh bắt tay áo anh, hơi chu miệng lên: “Tớ vẫn đang đợi cậu mà, cậu không biết? Tớ muốn cùng nhau về nhà.”
Lúc này Hàng Dục đi từ cửa sau vào, trong lòng ngực ôm quả bóng rổ, mồ hôi đầy đầu, áo thun trên người cuốn lên tận ngực, lộ ra mảnh nhỏ cơ bụng rắn chắc, đặt quả bóng rổ trên đầu ngón tay xoay tròn, sau đó quay người lại, ném bóng lên tường, lại nhảy lên tiếp được.
Cũng không biết anh có cố ý không, quả bóng rổ theo lực đàn hồi bay tới, trực tiếp nện lên phía sau lưng Viên Vũ, cô lập tức hung hăng đứng lên, gào về phía Hàng Dục: “Cậu có bệnh à! Cậu chạy vào phòng học đánh bóng làm gì!!! “
Kỷ Văn Bác đóng nắp bút, hỏi Viên Vũ: “Có bị thương không?”
Viên Vũ đưa tay qua sờ phía sau lưng, lông mày nhăn tít lại: “Có hơi đau.”
“Để anh xoa xoa cho.”
Hàng Dục cợt nhả thò đầu qua, một bàn tay vẫn còn bắt lấy quả bóng rổ.
Viên Vũ ghét bỏ mà nhìn anh một cái: “Dơ muốn chết đừng chạm vào tôi!”
Cô thấy Kỷ Văn Bác đã làm xong bài thi, chạy nhanh lấy cặp sách ra giúp anh thu dọn đồ đạc, lôi kéo tay anh đi ra ngoài: “Nhanh lên đi, tớ đói sắp chết rồi.”
Kỷ Văn Bác quay về phía Hàng Dục hỏi: “Không về cùng nhau à?”
Hàng Dục dựa vào bàn học phía sau, nghe thấy vậy, khoé môi trũng xuống: “Hai ngươi đi trước.”
Viên Vũ thấy anh không đi theo, vui vẻ cười chạy ra ngoài phòng học, Kỷ Văn Bác đi sau thấy áo đồng phục màu trắng của cô có in hình quả bóng, duỗi tay vỗ vỗ, Viên Vũ thả chậm bước chân sóng vai cùng anh, đôi mắt cong cong tràn đầy ý cười.
Phía sau truyền đến tiếng “loảng xoảng” vang dội, Viên Vũ quay đầu đưa mắt nhìn, quả bóng rổ Hàng Dục cầm đang ở nằm ở bên cạnh thùng rác.
Hàng Dục đưa lưng về phía cô, cầm bình nước tưới lên trên đầu.
Trong lúc ngủ mơ Viên Vũ lẩm bẩm: “Có bệnh.”