823 từ · ~5 phút đọc
Viên Vũ như cái xác không hồn đi xuống tầng một.
Hàng Dục đang ở phòng an ninh ở cổng chung cư, ngồi cùng mấy chú bảo vệ hút thuốc, thấy cô đi ra khỏi cửa, anh nhíu mày dập thuốc, cầm ba lô chạy đến:
“Em về muộn vậy, Kỷ Văn Bác không đưa về?”
Viên Vũ thấy anh liền nổi giận, không muốn để ý đến người này, nhưng lời anh nói như một cây đao tử, cắm vào miệng vết thương trên ngực càng thêm đau.
“Quản cái rắm!” Cô rống lên một tiếng, quay mặt đi, ức chế lại cõi lòng uất ức.
Lúc này xe buýt cũng thưa, cô chỉ có thể gọi xe.
Vừa nhớ đến đây đã mất ba mươi đồng, cô tức đến mức gào lên với Hàng Dục: “Đều tại cậu, tôi còn mất ba mươi đồng tiền gọi xe.”
Hàng Dục không nghĩ đến cô tức giận vì chuyện này, nhịn không được buồn cười, khóe miệng vừa mới cong lên, liền nhìn thấy mặt Viên Vũ đang tức giận, nhanh nhảu áp xuống, anh gọi taxi, mở ghế sau ra, nói với Viên Vũ: “Lên đi, tiền anh trả.”
Viên Vũ không muốn quan tâm đến anh, đứng yên tại chỗ. Nhưng tài xế cho rằng hai vợ chồng son đang cãi nhau, kéo kính ghế phụ xuống, ngó ra nhìn cô khuyên bảo:
“Cô gái à, nghe bạn trai, lên xe đi, trời tối rồi…”
Viên Vũ tức giận đến nghiến răng nghiến lợi: “Người này không phải bạn trai cháu!”
Tài xế: “Được được, cậu ta không phải, cậu ta làm sai, cháu phải phạt, không để bản thân chịu ấm ức, đúng không nào? mau lên xe về nhà …”
Viên Vũ: “……”
“Đúng vậy.” Hàng Dục tiếp lời nói phét, một tay đưa ra ôm vai Viên Vũ nhét vào ghế sau, mình cũng ngồi vào theo, liếc mắt thấy Viên Vũ lại sắp nổi bão, anh nhanh nhảu giải thích: “Anh đưa em đến cửa rồi đi, tối không an toàn.”
“Cháu xem bạn trai đối với cháu thật tốt.” Tài xế đánh tay lái rời đi, còn không quên bát quái: “Có việc gì lớn đâu, việc gì phải tức giận như vậy?”
Viên Vũ hít sâu một hơi: “Cậu ta căn bản không phải bạn trai cháu! Là đồ khốn kiếp!”
“Đàn ông con trai nhiều lúc cũng mắc sai lầm, nhưng không phải là đồ khốn kiếp.”
Tài xế quản chuyện vui còn chê chưa đủ lớn: “Cô gái nhỏ, ngàn vạn lần đừng tha thứ cho cậu ta, phải phạt nặng vào.”
“Đúng, anh là đồ khốn kiếp.” Hàng Dục cùng tài xế hai người kẻ xướng người họa như nhau, còn chắp tay trước ngực nói với cô: “Anh thật sự sai rồi.”
Viên Vũ: “……”
Cô ngậm miệng.
Hàng Dục nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào mặt cô, giống như đang nhìn một con khỉ. Viên Vũ không muốn để ý đến người này, bị anh nhìn chằm chằm cũng không yên, hung hăng đưa hai ngón tay ra thành móc: “Nhìn nữa tôi moi tròng mắt cậu.”
“Đến đây đến đây, em moi.” Hàng Dục cười rộ lên, đèn nê ông xuyên vào trong xe,có khoảnh khắc ánh sáng dừng ở trên nửa gương mặt, chiếu đến hai viên má lúm đồng tiền bên má:
“Đẹp như vậy, em bỏ được?”
“Aiz, tuổi trẻ thật tốt.” Tài xế đằng trước cảm khái cực kỳ, lắc đầu【 luyến tiếc 】.
Viên Vũ: “……”
Vừa nãy cô đúng là có bệnh, vì sao lại luẩn quẩn trong lòng mà trèo lên xe? Đầu óc bị lừa đá hay vẫn còn mê mang?
“Trước kia không phải em muốn làm phát thanh à?”
Hàng Dục đột nhiên hỏi: “Sao lại đi làm cu li? Chẳng giống em tí nào?”
“Trước kia không phải cậu đi làm phi công sao?” Viên Vũ trào phúng nói.
“Vậy mà em còn nhớ cái này?” Hàng Dục để mặt sát vào cô, cười hỏi: “Có phải em thích anh không?”
“Đồ thần kinh!” Mắt Viên Vũ trợn trắng.
Đến nơi cần đến, Viên Vũ mở cửa xe đi xuống, không quay đầu lại đi vào khu chung cư, vừa đi được vài bước, bỗng nhiên hung hăng quay lại trừng mắt với Hàng Dục:
“Nếu dám nói cho anh ấy biết tôi sẽ băm cậu.”
Cả đầu Hàng Dục thò ra ngoài cửa số, nói về phía cô:
“Em đến hôn anh một cái, anh đồng ý.”
“Đồ biếи ŧɦái!” Viên Vũ mắng anh một câu, nhấc chân nhanh chạy đi xa, như đằng sau có quỷ đuổi đến.
“Ê!” Hàng Dục hô lên ở phía sau lưng.
Viên Vũ theo bản năng dừng chân quay đầu lại.
Đôi mắt đào hoa của Hàng Dục nheo nheo lại, cười đến vui vẻ: “Anh thật sự rất nhớ em.”
Viên Vũ hít vào một hơi: “Mẹ nó cậu có bệnh thì uống thuốc tìm chết đi đồ biếи ŧɦái.”
Hàng Dục quay đầu về phía tài xế nói: “Chú xem, cô ấy cũng nhớ cháu.”
Tài xế: “……”
Tài xế: “???”