MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMơ ướcChương 5

Mơ ước

Chương 5

812 từ · ~5 phút đọc

Viên Vũ mở ra một khe hở, cầm ba lô anh quăng ra ngoài, sau đó nhanh đóng cửa lại, Hàng Dục nhanh đưa chân ra chặn lại, một tay đẩy cửa ra, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Viên Vũ, âm cuối cao lên: “Sợ cái gì?”

Viên Vũ tâm chững lại, giữ cánh cửa, giọng nói túng quẫn: “Ai, Ai sợ cậu?”

Hàng Dục mới vừa tắm xong, trên người chỉ cuốn khăn tắm, cơ ngực cơ bụng từng múi rõ ràng, gần phía ngực có một vết sẹo như hình mặt trăng, màu da của anh đen hơn một chút so với Kỷ Văn Bác, cơ bắp rắn chắc, cũng cao hơn, từ cửa đi vào mang theo cảm giác áp lực, mái tóc ướŧ áŧ nhìn mặt càng thêm sáng sủa, đầu mày có giọt nước chảy xuống dọc theo bờ môi đi xuống hầu kết.

Anh vuốt mái tóc ướt về phía sau, hầu kết thuận thế lăn lộn.

Viên Vũ dời ánh mắt đi, nghĩ thầm: Đồ bệnh tâm thần! Cuồng bại lộ! Biếи ŧɦái!

“Đang chửi anh?” Hàng Dục đi vào lấy ba lô đặt lên ghế, mở ra lấy áo mặc vào, sau đó vừa kéo khăn tắm ra vừa quay đầu nhìn về phía Viên Vũ: “Có phải thất vọng, phía dưới anh quấn khăn?”

Viên Vũ: “……”

Đồ biếи ŧɦái!!!

Cô hít sâu một hơi, nghĩ ngợi muốn làm cho Kỷ Văn Bác đấm Hàng Dục, hay tìm người đến đấm anh, cho anh một cơ hội chuộc tội.

“Có phải cậu nên xin lỗi tôi không?” Cô hỏi.

“Là em bá vương ngạnh thượng cung.” Hàng Dục lại vén mái tóc ướt trên trán, đôi mắt đào hoa bị nước chảy vào, long lanh sáng ngời: “Em liếʍ dương v*t anh, đeo bao lên cho anh, sau đó dùng mông ngồi lên trên nó…”

“Xin lỗi, tôi sai rồi được chưa!!! Cậu cút đi cho tôi, biến, biến——” Viên Vũ muốn điên lên, cô không nên cho cái tên biếи ŧɦái này cơ hội, vì sao không lấy dao chém chết người này đi a a a a a!

“Văn Bác nói cho anh ở đây.” Hàng Dục nhếch lông mày lên, khóe miệng cong cong lộ ra ý cười: “Ở bao lâu cũng được.”

Sao Thượng Đế không công bằng chút nào, chưa tính đã ban cho Hàng Dục một gương mặt đẹp hơn cả con gái, còn ban cho người này đôi mắt xếch đào hoa, một chiếc má lúm đồng tiền.

Viên Vũ nhìn chằm chằm cái má lúm đồng tiền kia, hận không thể lấy dĩa chọc cho nó thành một cái lỗ.

“Được, cậu ở đây, tôi đi!” Cô vừa tức vừa nghẹn khuất, hoàn toàn không biết tìm ai xì khói, rõ ràng tối qua phải thức đêm tăng ca, hôm nay lại bị công ty nội thất đáng chết ồn ào không thể ngủ, còn chạy đến nhà Kỷ Văn Bác tìm sự an ủi, không nghĩ tới còn ngủ cả sai người.

Sao cô có thể ngu xuẩn như vậy chứ!

“Ê” Hàng Dục đưa tay ra phe phẩy trước mặt cô, nhìn nước mắt trên mặt, kết quả vẫn chưa mở miệng, Viên Vũ ôm cánh tay anh cắn xuống, Hàng Dục “A” một tiếng, nhưng vẫn không rút tay về, muốn để cô phát tiết xong, lúc này mới cúi đầu đưa mắt nhìn.

Dấu răng sâu tím tái, cũng đổ máu.

“Tôi còn đang rất mệt.” Viên Vũ khóc lóc nói, “Tôi tăng ca rất mệt, tôi quá mệt mỏi, được người thân giới thiệu, luật sư cũng chẳng để ý đến tôi, bọn họ cho rằng tôi sẽ được sự ưu ái, nhưng thật ra cái gì cũng không có, chỉ là chân chạy vặt, bưng trà rót nước đều là tôi, nhưng còn phải chịu…. tối hôm qua muộn mới đi ngủ, sáng nay trên tầng sửa chữa ầm ầm, thật quá, thật quá…ô huuhuu…”

Cô đứng trước mặt Hàng Dục, khóc đến nghẹn khuất: “Vì sao còn đυ.ng phải cậu nữa?”

Hàng Dục đã gặp Viên Vũ với rất nhiều dáng vẻ khác nhau: Tràn đầy sức sống, ngẩng cổ lên ngang ngược kiêu ngạo, tinh quái, điêu ngoa đáng yêu, quen nhiều năm như vậy, lần đầu tiên anh thấy cô khóc thành dáng vẻ này.

Anh giơ tay muốn chạm vào cô, nhưng cứng đờ giữa không chung một lát, lấy tờ khăn giấy đưa qua:

“Thật xin lỗi.”

“Xin lỗi có tác dụng sao !” Viên Vũ chỉ về phía cửa kêu lên: “Cậu biến đi, tôi không muốn nhìn thấy cậu.”

Hàng Dục không nói thêm gì, quay người cầm ba lô và di động của mình, đi về phía cửa thay giày ra ngoài.

Anh xoay người hé miệng muốn nói gì đó, Viên Vũ đã “rầm” một tiếng đóng cửa lại.

Anh nhìn chằm chằm cánh cửa hồi lâu, sau đó mới nói một câu.

“Vậy em đừng khóc.”