Chiếc xe khách đưa Thẩm Như Yên trở lại thành phố vào một buổi chiều xám xịt. Không khí nơi đây khác hẳn với mùi thơm nồng nàn của gỗ bách và thuốc nam ở Bạch Cước. Nó nặc mùi khói xe, bụi bặm và một thứ áp lực vô hình khiến cô thấy nghẹt thở. Như Yên lao thẳng về phía bệnh viện trung tâm, nơi cha cô đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt.
Mẹ cô gầy rộc đi, đôi mắt sâu hoắm vì thức trắng đêm. Khi thấy con gái, bà òa khóc, nhưng trong tiếng khóc ấy có điều gì đó đầy sợ hãi và hối lỗi.
"Yên Yên, con về rồi... Cha con... ông ấy cứ nhắc tên con mãi."
Như Yên bước vào phòng bệnh, nhìn người cha vốn nghiêm khắc nhưng hiền hậu giờ đây gầy mòn giữa đống dây rợ máy móc. Cô quỳ xuống bên giường, nắm lấy bàn tay gân guộc của ông, lòng đau như cắt. Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở, Lâm Duy bước vào với tà áo blouse trắng phẳng phiu, gương mặt vẫn mang vẻ đĩnh đạc thường ngày.
"Em về đúng lúc lắm, Như Yên. Cha em đang ở giai đoạn rất nhạy cảm, chỉ có loại thuốc trợ tim mới nhất từ nước ngoài mới có thể giúp ông ấy vượt qua. Mà loại thuốc đó, hiện tại chỉ có khoa của tôi mới được phân phối."
Lâm Duy kéo Như Yên ra ngoài hành lang. Hắn không còn vẻ cầu khẩn như trước, thay vào đó là một sự tự tin đầy xảo quyệt. Hắn lấy từ trong cặp ra một xấp tài liệu: "Tôi nghe nói ở thôn Bạch Cước, em và cái gã què kia đã nghiên cứu ra công thức 'Hương dược Bạch Vân' có khả năng hỗ trợ điều trị tim mạch và xương khớp rất tốt. Chỉ cần em ký vào bản chuyển nhượng quyền sở hữu công thức này cho tôi, tôi cam đoan cha em sẽ được dùng thuốc tốt nhất và quay lại làm việc bình thường."
Như Yên bàng hoàng nhìn Lâm Duy. Cô không ngờ một người từng là đồng nghiệp, thậm chí từng nói yêu cô, lại có thể dùng sinh mạng của cha cô để đánh đổi lấy sự nghiệp của hắn. Hóa ra, tin tức về thành công của xưởng thuốc ở làng đã lọt đến tai hắn. Hắn muốn cướp công của cô và Lục Tấn để làm bàn đạp leo lên vị trí giám đốc bệnh viện.
"Anh... anh thật hèn hạ! Đó là thành quả lao động của cả một làng, là tâm huyết của Lục Tấn!" – Như Yên run rẩy quát lên.
"Lục Tấn? Cái gã thợ mộc đó thì biết gì về y học? Hắn chỉ là kẻ tay chân thô lậu. Như Yên, em nên thực tế đi. Một bản ký tên đổi lấy mạng sống của cha em, cái giá này quá rẻ."
Lâm Duy bỏ đi, để lại Như Yên đứng chênh vênh giữa hành lang bệnh viện lạnh lẽo. Cô biết mình đang rơi vào một cái bẫy tàn khốc. Nếu cô ký, cô phản bội Lục Tấn và dân làng. Nếu cô không ký, cha cô sẽ lâm nguy. Cô nhìn chiếc trâm gỗ mẫu đơn trong túi áo – vật kỷ niệm duy nhất mang theo từ Bạch Cước – lòng thầm gọi tên Lục Tấn trong vô vọng. Cô không biết rằng, lúc này ở quê nhà, người đàn ông ấy cũng đang bắt đầu một cuộc chiến của riêng mình.