MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMộc Sắc Như YênChương 12: LỜI ĐỀ NGHỊ

Mộc Sắc Như Yên

Chương 12: LỜI ĐỀ NGHỊ

684 từ · ~4 phút đọc

Mùa đông năm ấy, tuyết rơi sớm trên đỉnh núi Bạch Vân. Những cánh đồng trần bì phủ một lớp màu trắng xóa, lạnh lẽo vô cùng. Như Yên cầm lá thư của mẹ, ngồi thẫn thờ bên lò sưởi cũ trong trạm y tế. Sự thật về bệnh tình của cha khiến cô đứng ngồi không yên. Cô biết mẹ không nói dối, cha cô vốn bị bệnh tim mãn tính, sức khỏe suy kiệt từ ngày cô bị kỷ luật và thuyên chuyển về đây.

Lục Tấn bước vào, mang theo một giỏ than hoa để cô sưởi ấm. Nhìn thấy dáng vẻ thất thần của Như Yên, anh biết có chuyện chẳng lành. Cô đưa lá thư cho anh xem. Sau khi đọc xong, căn phòng bỗng chốc trở nên im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng than nổ lách tách.

"Em... định thế nào?" – Lục Tấn hỏi, giọng anh khàn đặc.

Như Yên nhìn vào ngọn lửa, đôi mắt đỏ hoe: "Tôi không biết. Tôi yêu nơi này, yêu bà con, và... tôi không muốn rời xa anh. Nhưng cha tôi... tôi không thể bất hiếu."

Lục Tấn siết chặt tay. Anh vừa mới tìm lại được danh dự, vừa mới thấy được ánh sáng của cuộc đời mình, vậy mà giờ đây, người mang lại ánh sáng đó cho anh lại phải đứng trước một lựa chọn tàn khốc. Anh nhìn xuống cái chân gỗ của mình, rồi nhìn sang Như Yên. Anh biết, Lâm Duy có thể cho cô một cuộc sống nhung lụa, một sự nghiệp rạng rỡ ở thành phố, điều mà một anh thợ mộc ở vùng quê nghèo này không bao giờ có thể mang lại.

"Như Yên... em về đi." – Lục Tấn nói, từng chữ như cứa vào lòng anh. "Về thành phố với cha mẹ. Cha em cần bác sĩ giỏi, và em... em xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn ở đây."

Như Yên ngẩng lên nhìn anh, nước mắt trào ra: "Anh đuổi tôi đi sao? Anh nghĩ tôi là hạng người ham phú quý sao?"

"Không! Vì tôi yêu em!" – Lục Tấn hét lên, lần đầu tiên anh bộc lộ tình cảm một cách mãnh liệt như thế. "Vì yêu em nên tôi không thể ích kỷ giữ em lại cái xưởng mộc tồi tàn này. Tôi là một kẻ tàn tật, dù có được minh oan thì cũng chỉ là một người thợ mộc ở làng quê. Còn em, em là thiên nga, em phải bay về phía bầu trời của mình."

Như Yên lao đến tát mạnh vào mặt anh, rồi ôm chầm lấy anh mà khóc nức nở: "Đồ ngốc! Anh có biết anh là người đàn ông tốt nhất thế giới này không? Anh không phải là kẻ tàn tật, anh là chỗ dựa duy nhất của tôi!"

Đêm đó, tuyết rơi dày đặc, vùi lấp cả lối đi. Hai người ngồi bên nhau suốt đêm không ngủ. Như Yên quyết định sẽ về thành phố thăm cha một chuyến để làm rõ mọi chuyện, nhưng cô hứa sẽ quay lại. Lục Tấn không nói gì, anh chỉ lẳng lặng lấy miếng gỗ bách quý nhất, thức trắng đêm để đẽo gọt một chiếc trâm cài tóc hình hoa mẫu đơn.

Sáng hôm sau, chiếc xe khách cũ kỹ đón Như Yên đi. Lục Tấn đứng đầu làng, bóng anh gầy guộc giữa màn tuyết trắng. Như Yên hạ kính xe, vẫy tay chào anh cho đến khi bóng anh chỉ còn là một chấm đen nhỏ nhoi.

Trong lòng Lục Tấn lúc đó chỉ có một ý nghĩ: Anh sẽ không ngồi yên chờ đợi số phận. Anh có đôi bàn tay, có tiền đền bù, và giờ đây anh có một mục đích sống. Anh sẽ biến xưởng dược liệu này thành một doanh nghiệp thực thụ, anh sẽ dùng thực lực của mình để đường đường chính chính lên thành phố đón Như Yên về, để cha mẹ cô thấy rằng con rể thợ mộc của họ không thua kém bất kỳ vị bác sĩ trưởng khoa nào.