Người khách lạ tìm đến xưởng mộc vào một buổi chiều muộn, khi Lục Tấn đang một mình kiểm tra lại những bánh răng gỗ của máy sấy. Khi nhìn thấy bóng dáng người đàn ông đó, chiếc đục gỗ trên tay Lục Tấn rơi sầm xuống đất.
"A Hải? Sao... sao cậu lại tìm được đến đây?" – Giọng Lục Tấn run rẩy, một điều hiếm thấy ở người đàn ông thép này.
Người tên A Hải lao đến, quỳ thụp xuống trước mặt Lục Tấn, òa khóc nức nở: "Anh Tấn! Em tìm anh suốt ba năm nay. Em đi khắp các tỉnh phía Nam, hỏi thăm từng xưởng mộc mới tìm được anh. Anh ơi, em có lỗi với anh quá!"
Như Yên vừa lúc mang canh sang cho Lục Tấn, thấy cảnh tượng này, cô khựng lại ở cửa. Lục Tấn đỡ A Hải dậy, mặt anh tái nhợt. Qua cuộc trò chuyện ngắt quãng trong nước mắt của A Hải, một sự thật bàng hoàng năm xưa dần hé lộ trước mặt Như Yên.
Hóa ra, vụ sập công trình ở Thượng Hải năm đó không đơn thuần là một tai nạn. Đơn vị thi công đã ăn bớt nguyên vật liệu, dùng thép kém chất lượng. A Hải khi đó là người chịu trách nhiệm giám sát ca trực, vì sơ suất và túng thiếu nên đã nhận tiền lót tay để nhắm mắt làm ngơ. Khi giàn giáo đổ sập, Lục Tấn đã lao vào cứu A Hải, dẫn đến việc anh bị nghiền nát đôi chân.
Nhưng điều đau đớn nhất không dừng lại ở đó. Để che đậy sai phạm, công ty đã đổ mọi tội lỗi lên đầu Lục Tấn, vu oan cho anh là người thao tác sai kỹ thuật dẫn đến tai nạn. A Hải vì sợ hãi bị ngồi tù nên đã im lặng, thậm chí còn ký vào bản khai giả chống lại anh. Lục Tấn không chỉ mất đôi chân, mà còn bị đuổi việc không một đồng đền bù, mang theo cái danh "kẻ tội đồ" về làng trong sự ghẻ lạnh của người yêu cũ và sự khinh khi của những kẻ biết chuyện.
"Anh Tấn, bây giờ công ty đó bị điều tra rồi. Giám đốc đã bị bắt vì những sai phạm khác. Em không thể im lặng được nữa. Em đã ra tòa khai lại toàn bộ sự thật. Đây là số tiền đền bù của anh, và đây là thư xin lỗi chính thức từ cơ quan chức năng..." – A Hải run rẩy đưa ra một xấp tài liệu và một phong bì dày.
Lục Tấn đứng lặng người như pho tượng. Những ký ức đau đớn, những đêm dài nằm trong bóng tối hận thù và tủi nhục ùa về như thác lũ. Anh nhìn xuống cái chân gỗ của mình, rồi nhìn sang Như Yên đang đứng ở cửa với đôi mắt nhòe lệ.
Như Yên bước tới, cô không nói một lời nào, chỉ nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Lục Tấn. Cô cảm nhận được sự uất ức kìm nén suốt bao năm của anh đang vỡ òa.
"Lục Tấn, anh không phải là kẻ tội đồ. Anh vẫn luôn là người anh hùng, từ trước đến nay đều thế." – Cô khẽ nói, giọng nói dịu dàng nhưng đanh thép.
Lục Tấn ôm mặt khóc. Những giọt nước mắt đàn ông hiếm hoi rơi xuống lớp mùn cưa dưới chân. Anh khóc không phải vì tiền đền bù, mà vì sự trong sạch của mình cuối cùng đã được trả lại. Tuy nhiên, vết thương lòng sâu hoắm ấy vừa kịp khép miệng thì một lá thư khác lại được gửi đến trạm y tế, lần này là dành cho Như Yên.
Mẹ cô gửi thư từ thành phố, lời lẽ khẩn thiết: "Cha con bệnh nặng, tâm nguyện cuối cùng là thấy con lấy chồng và ổn định ở thành phố. Lâm Duy đã hứa sẽ bỏ qua chuyện cũ và chăm sóc gia đình mình. Con là đứa con hiếu thảo, đừng để cha ra đi trong không an lòng."
Hai con người, hai nỗi đau từ quá khứ và hiện tại lại một lần nữa bị đặt lên bàn cân của số phận.