MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMộc Sắc Như YênChương 10: ĐỒN XA

Mộc Sắc Như Yên

Chương 10: ĐỒN XA

688 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm kinh hoàng ấy, thôn Bạch Cước bỗng chốc trở nên nhộn nhịp một cách lạ thường. Thím Trương và đứa nhỏ sau một tuần nằm viện đã bình an vô sự trở về. Việc đầu tiên thím làm là chống gậy, mang theo một giỏ trứng gà đỏ và một con gà mái tơ sang tận trạm y tế, vừa thấy Như Yên và Lục Tấn đã sụp xuống vái lạy.

"Bác sĩ Thẩm, chú Tấn... nếu không có hai người, cái mạng già này và thằng bé nhà tôi đã nằm dưới đống bùn rồi. Cả đời này tôi không quên ơn."

Như Yên vội vàng đỡ thím dậy, còn Lục Tấn thì lúng túng đứng sang một bên. Anh vốn không quen với những lời tán dương nồng nhiệt. Thế nhưng, không chỉ có thím Trương, cả làng giờ đây nhìn Lục Tấn bằng một con mắt hoàn toàn khác. Người ta không còn gọi anh là "thằng Tấn què đóng quan tài" nữa, mà bắt đầu gọi bằng cái tên đầy kính trọng: "Chú Tấn thợ mộc" hay thậm chí là "Kỹ sư Tấn".

Thấy xưởng sản xuất dược liệu thủ công bằng sức nước của Lục Tấn hoạt động quá hiệu quả, trưởng thôn Bạch Cước đã triệu tập một cuộc họp làng ngay dưới gốc cây đa đầu đình.

"Bà con xem, bác sĩ Thẩm có tâm có đức, chú Tấn lại có đôi bàn tay khéo léo. Hai người họ đã cứu sống làng mình qua đợt sạt lở và đợt thiếu thuốc vừa rồi. Tôi đề nghị, làng ta sẽ chính thức thành lập 'Hợp tác xã dược liệu Bạch Vân', giao cho chú Tấn làm trưởng xưởng kỹ thuật, bác sĩ Thẩm làm cố vấn chuyên môn. Bà con có đồng ý không?"

Tiếng vỗ tay vang dội cả một góc trời. Lục Tấn đứng giữa đám đông, lồng ngực anh phập phồng xúc động. Đã bao nhiêu năm rồi, kể từ cái ngày anh lủi thủi từ Thượng Hải về đây với cái chân cụt, anh mới lại thấy mình thực sự thuộc về một cộng đồng, thực sự được tôn trọng như một con người có giá trị.

Như Yên đứng bên cạnh, cô khẽ chạm vào tay anh, thì thầm: "Anh thấy chưa? Ánh sáng của anh cuối cùng đã soi rọi đến mọi người rồi."

Lục Tấn nhìn cô, đôi mắt sâu hoắm của anh lần đầu tiên ánh lên niềm vui rõ rệt: "Nếu không có em kéo tôi ra khỏi cái hố đen đó, tôi vẫn chỉ là một kẻ chờ chết thôi."

Công việc tại hợp tác xã mới bắt đầu bận rộn. Lục Tấn không chỉ dừng lại ở mấy chiếc cối xay đá. Anh thức trắng đêm để vẽ bản thiết kế một hệ thống sấy dược liệu bằng hơi nước, tận dụng nhiệt từ lò đốt gỗ thừa để đảm bảo thuốc không bị mất chất trong mùa mưa ẩm. Anh tỉ mỉ đẽo gọt từng bánh răng gỗ, lắp ráp những khung sấy lớn bằng gỗ bách thơm.

Như Yên thì bận rộn với việc đào tạo thanh niên trong làng cách sơ chế thuốc theo tiêu chuẩn y tế. Cô dạy họ cách làm sạch, cách thái phiến dược liệu sao cho đều tăm tắp. Sự kết hợp giữa y thuật thành phố và kỹ nghệ dân gian đã tạo ra những lô thuốc nam chất lượng cao, đóng gói trong những hộp gỗ nhỏ xinh xắn có khắc hình đóa hoa mẫu đơn đặc trưng của núi Bạch Vân.

Cuộc sống của họ cứ thế êm đềm trôi qua giữa mùi thơm của gỗ và vị đắng thanh của thuốc. Nhưng, giữa lúc hạnh phúc nhất, một vị khách lạ mặt xuất hiện ở đầu thôn. Người đàn ông này mặc bộ đồ công nhân cũ kỹ, trên mặt có một vết sẹo dài, vừa vào làng đã hỏi thăm nhà của "anh Tấn thợ mộc từ Thượng Hải về". Sự xuất hiện này như một đám mây đen báo hiệu cơn bão sắp tới từ quá khứ mà Lục Tấn hằng muốn chôn giấu.