Mùa mưa năm đó đến muộn nhưng vô cùng dữ dội. Những trận mưa xối xả kéo dài suốt ba ngày đêm khiến đất đá trên núi Bạch Vân bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt.
Đêm đó, khi Như Yên đang thu dọn đống dược liệu thì một tiếng nổ lớn vang lên từ phía đầu làng. Một mảng sườn núi bị sạt lở, vùi lấp hai ngôi nhà của gia đình thím Trương. Tiếng la hét, tiếng khóc than xé nát màn đêm tĩnh mịch.
Như Yên vội vàng xách túi cấp cứu lao ra ngoài. Lục Tấn cũng đã có mặt, tay cầm chiếc đèn bão rực sáng. Họ chạy đến hiện trường, cảnh tượng thật kinh hoàng: gạch đá ngổn ngang, bùn đất đỏ quạch choán hết lối đi.
"Cứu... cứu tôi với!" – Tiếng thím Trương nghẹn ngào dưới đống đổ nát.
Lục Tấn không màng đến cái chân gỗ đang trơn trượt trên bùn, anh lao vào dùng đôi tay mạnh mẽ đào bới đất đá. Những thanh gỗ xà nhà nặng nề được anh dùng sức vác ra. Sau hai giờ đồng hồ vật lộn, thím Trương và đứa con nhỏ được cứu ra, nhưng thím bị một vết thương sâu ở bụng, máu chảy không ngừng, đứa bé thì hôn mê vì ngạt thở.
"Cần phải đưa lên bệnh viện huyện ngay! Vết thương này tôi không đủ dụng cụ để phẫu thuật tại đây!" – Như Yên hốt hoảng hét lên.
Nhưng con đường duy nhất ra khỏi làng đã bị sạt lở nặng, xe cứu thương không thể vào, xe khách cũng dừng hoạt động. Mọi người nhìn nhau trong tuyệt vọng.
"Để tôi đi!" – Lục Tấn lên tiếng. Anh chỉ tay về phía chiếc xe ba bánh cũ kỹ gắn động cơ của mình. "Tôi biết một con đường tắt qua khe suối, dù nguy hiểm nhưng xe này có thể lách qua được."
"Anh điên rồi! Trời đang mưa thế này, đi đường khe suối là tự sát!" – Một thanh niên trong làng can ngăn.
Lục Tấn nhìn Như Yên, ánh mắt anh kiên định hơn bao giờ hết: "Như Yên, cô tin tôi chứ?"
Như Yên nhìn vào đôi mắt ấy, cô thấy được sự bản lĩnh và cả tình yêu thầm lặng của anh dành cho mảnh đất này. Cô gật đầu: "Tôi đi cùng anh. Chúng ta phải cứu họ."
Họ đặt thím Trương và đứa bé lên thùng xe ba bánh. Lục Tấn cầm lái, Như Yên ngồi phía sau vừa giữ bệnh nhân vừa bóp bóng trợ thở cho đứa trẻ. Chiếc xe nổ máy, lao vào màn mưa trắng xóa.
Con đường khe suối nhỏ hẹp, một bên là vách đá, một bên là vực sâu hun hút. Nước suối dâng cao, chảy xiết qua bánh xe. Lục Tấn phải dùng toàn bộ sức lực của tay và cái chân lành lặn để giữ thăng bằng. Chiếc chân gỗ bị nước thấm vào, trở nên nặng nề và trơn trượt trên bàn đạp, nhưng anh nghiến răng chịu đựng.
"Cố lên Lục Tấn! Sắp đến rồi!" – Như Yên hét lên cổ vũ.
Trong một khúc cua gắt, một hòn đá lớn từ trên cao lăn xuống ngay trước đầu xe. Lục Tấn bẻ lái cực nhanh, chiếc xe nghiêng hẳn sang một bên, suýt chút nữa là lật xuống vực. Như Yên nhắm mắt lại cầu nguyện. Bằng một sức mạnh phi thường, Lục Tấn đã đưa chiếc xe vượt qua đoạn đường hiểm trở nhất.
Khi ánh đèn của bệnh viện huyện hiện ra phía xa, Lục Tấn gần như kiệt sức. Đôi tay anh run rẩy, cái chân giả bị nứt toác vì lực ép quá mạnh. Nhưng khi thấy các y bác sĩ tiếp nhận thím Trương và đứa trẻ, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Như Yên nhìn xuống chân anh, thấy máu và bùn hòa lẫn chảy ra từ khớp nối của chiếc chân gỗ. Cô không kìm được lòng, lao tới ôm chặt lấy anh giữa sảnh bệnh viện lạnh lẽo.
"Anh làm được rồi, Lục Tấn... Anh là người anh hùng thực sự."
Lục Tấn vỗ nhẹ vào lưng cô, hơi thở anh dồn dập: "Chỉ cần... chỉ cần cô và bà con bình an... tôi có gãy nốt cái chân này cũng đáng."
Đêm đó, dưới ánh đèn bệnh viện, Như Yên nhận ra rằng tình cảm cô dành cho người thợ mộc này đã vượt xa sự thương cảm hay ngưỡng mộ. Đó là sự gắn kết của hai linh hồn đã cùng nhau đi qua lằn ranh giữa sự sống và cái chết. Và cô biết, dù tương lai có khó khăn thế nào, đôi tay của Lục Tấn sẽ luôn là bến đỗ vững chãi nhất của đời cô.