Sau khi chiếc xe của Lâm Duy biến mất ở cuối con đường mòn, không khí ở trạm y tế bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Thẩm Như Yên vẫn nắm chặt bàn tay chai sạn của Lục Tấn, hơi ấm từ lòng bàn tay cô như một lời thề ngầm định rằng cô sẽ không bao giờ rời bỏ nơi này. Lục Tấn khẽ siết nhẹ tay cô rồi mới buông ra, anh lúng túng nhìn chiếc ghế tựa bằng gỗ mình vừa mang tới.
"Tôi... tôi mang ghế sang cho cô ngồi lúc xem sổ sách. Cái ghế cũ gãy chân rồi, cô ngồi dễ ngã lắm."
Như Yên mỉm cười, đôi mắt lấp lánh: "Cảm ơn anh, Lục Tấn. Nhưng thay vì đóng ghế cho tôi, anh có muốn làm một việc có ý nghĩa hơn không?"
Lục Tấn nhướng mày, vẻ tò mò hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh. Như Yên dẫn anh vào phía sau trạm y tế, nơi có vài cụ già đang ngồi tựa lưng vào tường đá, đôi chân họ run rẩy vì chứng phong thấp và đau xương khớp kinh niên. Ở vùng núi cao ẩm ướt này, bệnh xương khớp là nỗi ám ảnh của hầu hết người già.
"Anh nhìn xem, các cụ muốn đi lại đều phải bám vào tường hoặc dùng những cành tre thô sơ, rất dễ trượt chân. Tôi đã vẽ ra mẫu này, anh xem có thể đóng được không?"
Như Yên lấy ra một tờ giấy vẽ phác thảo. Đó là một chiếc khung tập đi bằng gỗ có tay vịn vững chãi, cùng với những chiếc nạng được thiết kế đặc biệt có phần đệm nách êm ái. Đặc biệt nhất là chiếc ghế tập phục hồi chức năng có các nấc điều chỉnh để người bệnh có thể tập co duỗi chân.
Lục Tấn cầm tờ giấy, ánh mắt anh thay đổi hoàn toàn. Đây không còn là những món đồ gia dụng tầm thường, mà là những công cụ có thể thay đổi số phận của một con người. Anh vuốt ve những đường nét trên bản vẽ, trong đầu đã bắt đầu tính toán nên dùng loại gỗ nào cho nhẹ mà chắc, nên mài nhẵn góc cạnh ra sao để không làm xước da các cụ.
"Được, tôi làm được. Gỗ bách và gỗ sồi trong kho của tôi còn nhiều. Tôi sẽ làm cho họ."
Suốt một tuần sau đó, xưởng mộc của Lục Tấn không còn phát ra tiếng đục quan tài khô khốc nữa. Thay vào đó là tiếng cưa, tiếng bào lỉnh kỉnh từ sáng sớm đến tận khuya. Như Yên cũng không rảnh rỗi, mỗi chiều sau khi hết bệnh nhân, cô lại sang xưởng mộc. Cô không chỉ mang trà cho anh mà còn trực tiếp cầm thước đo, giúp anh điều chỉnh độ cao của những chiếc nạng sao cho phù hợp với vóc dáng của từng cụ trong làng.
Lần đầu tiên, ông cụ Trương – người đã ngồi liệt một chỗ suốt ba năm vì ngã gãy xương đùi – có thể tự mình đứng dậy nhờ chiếc khung tập đi bằng gỗ của Lục Tấn. Giây phút đôi chân run rẩy của ông cụ chạm xuống mặt đất, cả xóm nhỏ vây quanh nín thở. Khi ông cụ bước được bước đầu tiên mà không cần người đỡ, bà cụ Trương đã bật khóc nức nở.
"Thằng Tấn... bác cảm ơn cháu. Bác cứ tưởng lão già nhà bác phải nằm chờ chết trên giường chứ."
Lục Tấn đứng ở góc sân, nhìn nụ cười của ông cụ Trương, rồi nhìn sang Như Yên đang rạng rỡ chúc mừng. Anh cảm thấy lồng ngực mình ấm áp một cách kỳ lạ. Hóa ra, đôi bàn tay này không chỉ để đóng những chiếc hộp gỗ đưa tiễn người đi vào lòng đất, mà còn có thể dựng xây nên nhịp cầu để người ta quay trở lại với sự sống.
Tối đó, khi chỉ còn hai người dưới ánh đèn dầu, Lục Tấn khẽ nói: "Như Yên, cảm ơn em đã cho tôi thấy mình còn có ích. Trước đây, tôi cứ nghĩ đôi tay này chỉ thuộc về bóng tối."
Như Yên đặt tay lên vai anh, giọng cô ngọt ngào như khói mây: "Tài năng của anh là ánh sáng, Lục Tấn. Tôi chỉ là người giúp anh mở cửa sổ mà thôi."