Tin tức về việc bác sĩ Như Yên "thân thiết" với anh thợ mộc què bắt đầu lan đi khắp làng, rồi bay đến tận thành phố. Một buổi sáng chủ nhật, khi Như Yên đang phơi thuốc ở sân trạm y tế, một chiếc xe hơi đen bóng, sang trọng đến mức lạc quẻ giữa cái nghèo xơ xác của thôn Bạch Cước, đỗ xịch ngay trước cổng.
Bước xuống xe là một người đàn ông mặc vest chỉnh tề, tóc chải chuốt bóng mượt. Đó là Lâm Duy, bác sĩ trưởng khoa ở bệnh viện cũ, cũng là người đã tìm mọi cách ép Như Yên phải từ bỏ vụ tố cáo năm xưa.
"Như Yên, nhìn em kìa. Tay đầy mùi thuốc nam, quần áo thì lấm bùn đất. Em định hành hạ mình đến bao giờ?" – Lâm Duy nói, giọng điệu vừa thương hại vừa khinh miệt.
Như Yên đứng thẳng lưng, phủi đôi bàn tay còn dính nhựa cây: "Tôi thấy mình rất khỏe mạnh và thanh thản. Anh đến đây có việc gì?"
"Bệnh viện đang thiếu người, cấp trên đã nguôi giận rồi. Chỉ cần em ký vào bản xin lỗi này, tôi sẽ đưa em về lại thành phố. Em không thể để một kẻ tàn phế ở xưởng mộc đằng kia níu chân mình được." – Lâm Duy chỉ tay về phía xưởng mộc của Lục Tấn với ánh mắt đầy vẻ miệt thị.
Đúng lúc đó, Lục Tấn đi tới. Anh mang theo một chiếc ghế tựa bằng gỗ mà anh vừa đóng xong cho trạm y tế. Nghe thấy câu nói của Lâm Duy, bước chân anh khựng lại. Anh nhìn chiếc xe hơi sang trọng, nhìn bộ vest đắt tiền của Lâm Duy, rồi nhìn xuống cái chân gỗ thô kệch và đôi bàn tay đầy vết nứt nẻ của mình. Sự tự ti nghìn cân lại một lần nữa đè nặng lên ngực anh. Anh định quay đầu bỏ đi.
"Dừng lại đó, Lục Tấn!" – Giọng Như Yên vang lên rõ ràng.
Cô bước tới bên cạnh Lục Tấn, trước mặt Lâm Duy, cô không ngần ngại cầm lấy bàn tay thô ráp, nhem nhuốc mùn cưa của anh.
"Lâm Duy, anh nói sai rồi. Lục Tấn không níu chân tôi. Chính anh ấy là người giúp tôi đứng vững khi tôi bị cả cái thành phố của anh quay lưng lại. Anh ấy là một người đàn ông chính trực hơn bất cứ ai tôi từng biết."
Cô quay sang nhìn Lục Tấn, ánh mắt chan chứa sự tin cậy: "Lục Tấn, anh có sợ người này không?"
Lục Tấn nhìn vào bàn tay nhỏ bé của cô đang nắm chặt tay mình, anh thấy một luồng điện chạy qua tim, xua tan mọi nỗi sợ hãi và tự ti. Anh đứng thẳng người, cao lớn và vững chãi như một cây cổ thụ trên đỉnh Bạch Vân.
"Tôi không sợ. Người có đôi chân lành lặn chưa chắc đã đi được đường ngay." – Lục Tấn dõng dạc đáp.
Lâm Duy tím mặt vì giận dữ. Anh ta lên xe, không quên đe dọa: "Được lắm, để xem cái trạm y tế này tồn tại được bao lâu nếu không có sự hỗ trợ từ thành phố. Các người cứ ôm lấy nhau mà chết nghèo đi!"
Chiếc xe lao đi, để lại bụi mù mịt. Như Yên vẫn không buông tay Lục Tấn ra. Anh cúi xuống nhìn cô, lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy mình thực sự là một người đàn ông hoàn thiện, dù chỉ còn một chân.
"Cảm ơn em... Như Yên."
"Đừng cảm ơn. Lục Tấn, anh có muốn cùng tôi biến cái trạm y tế này thành nơi tốt nhất vùng không? Không cần thuốc của họ, chúng ta có rừng thuốc của mình."
Lục Tấn gật đầu, một cái gật đầu mang theo cả lời hứa của một đời người. Anh biết, kể từ giây phút này, anh sẽ không chỉ đóng quan tài để tiễn đưa người chết, mà sẽ đóng những khung cửa sổ thật rộng để đón ánh nắng vào cuộc đời của người phụ nữ mang tên Như Yên.