Mùa hạ ở vùng núi là mùa của những cơn mưa rào bất chợt và cũng là mùa các loại dược liệu quý phát triển mạnh nhất. Như Yên cần lên núi Bạch Vân để hái một ít lá sâm rừng và rễ cây trần bì lâu năm về làm thuốc bổ cho các cụ già trong thôn.
Biết đường núi trơn trượt và hiểm trở, Lục Tấn nhất quyết đòi đi theo. Dù cái chân gỗ vẫn còn khiến anh đi lại khó khăn, nhưng sự can trường của người đàn ông vùng núi không cho phép anh để cô gái nhỏ bé kia đối mặt với rừng sâu một mình.
"Anh đừng có bướng, vết thương mới khép miệng thôi, leo núi sẽ rách ra đấy!" – Như Yên vừa sắp xếp gùi thuốc vừa càu nhàu.
Lục Tấn lẳng lặng cầm lấy cái gùi trên tay cô, quàng lên vai mình: "Cô biết đường, nhưng tôi biết rừng. Nếu gặp rắn rết hay thú hoang, cô định dùng cái ống nghe của mình để đuổi chúng à?"
Như Yên phì cười, đành chịu thua. Hai người bắt đầu hành trình từ lúc sáng sớm, khi sương mù còn bao phủ như những dải lụa Yên trắng xóa trên đỉnh núi. Lục Tấn đi trước, dùng cây gậy gỗ dài để gạt những bụi gai và dò đường. Như Yên đi sau, đôi mắt tinh tường không bỏ sót một bụi cây thuốc nào.
Khi lên đến một vách đá cao, nơi có những khóm mẫu đơn rừng nở rộ, Lục Tấn bỗng dừng lại. Anh nhìn chăm chú vào một vết sẹo lớn trên thân cây cổ thụ gần đó. Đó là dấu vết của một vụ sạt lở cũ.
"Như Yên, cô biết vì sao tôi mất chân không?" – Anh đột ngột hỏi, giọng bình thản nhưng chứa đựng nỗi đau sâu hoắm.
Như Yên đứng lại bên cạnh anh, khẽ lắc đầu.
"Không phải chỉ là sập công trình bình thường. Năm đó, tôi thấy một đồng nghiệp trẻ bị kẹt dưới thanh xà ngang. Tôi đã lao vào đẩy cậu ta ra. Thanh xà rơi xuống, nghiền nát chân tôi. Lúc đó, tôi nghĩ mình là anh hùng. Nhưng khi nằm trong bệnh viện, nghe tin người yêu mình đi lấy chồng vì không muốn gắn bó đời mình với một kẻ tàn phế, tôi mới nhận ra anh hùng cũng cần có đôi chân để đứng vững."
Như Yên nghe tiếng thở dài của anh hòa vào tiếng lá rừng xào xạc. Cô bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh: "Anh là anh hùng, Lục Tấn. Người phụ nữ đó không xứng đáng với anh, không phải vì anh mất một chân, mà vì cô ấy không có trái tim để hiểu được sự cao thượng của anh."
Lục Tấn quay lại nhìn cô, nắng xuyên qua tán lá tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên gương mặt Như Yên. Anh định nói gì đó, nhưng bỗng nhiên, mặt đất dưới chân họ rung chuyển nhẹ. Một vài hòn đá nhỏ lăn xuống từ đỉnh vách.
"Cẩn thận!" – Lục Tấn phản ứng cực nhanh, anh vòng tay ôm lấy Như Yên, che chắn cho cô khi một mảng đất đá nhỏ sạt xuống.
Hơi thở của anh nóng hổi bên tai cô, mùi gỗ và mùi nắng gió bao vây lấy Như Yên. Trong giây phút hiểm nguy ấy, cô không thấy sợ hãi, ngược lại còn thấy một cảm giác an toàn đến kỳ lạ. Khi mọi thứ yên tĩnh trở lại, Lục Tấn vẫn không buông cô ra ngay. Anh nhìn vào đôi mắt đang mở to vì kinh ngạc của cô, hơi thở hai người giao nhau trong không gian yên tĩnh của đại ngàn.
"Lục Tấn... chân anh..." – Như Yên thảng thốt khi thấy anh đang đứng bằng toàn bộ trọng lượng lên cái chân gỗ để giữ thăng bằng cho cả hai.
"Tôi không sao. Miễn là cô không sao." – Anh buông cô ra, mặt hơi đỏ lên, lóng ngóng chỉnh lại cái gậy.
Họ tiếp tục hái thuốc, nhưng bầu không khí giữa hai người đã thay đổi. Có một thứ tình cảm đang nảy mầm giữa những vách đá khô cằn của núi Bạch Vân, mạnh mẽ và kiên cường như chính những cây thuốc nam đang âm thầm tỏa hương dưới nắng hè.