MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMộc Sắc Như YênChương 4: ÁNH TRĂNG

Mộc Sắc Như Yên

Chương 4: ÁNH TRĂNG

787 từ · ~4 phút đọc

Kể từ ngày Như Yên bắt đầu sang thay băng mỗi buổi chiều, không khí ở xưởng mộc của Lục Tấn dường như bớt phần u ám. Anh vẫn ít nói, vẫn hay cau có khi thấy cô cằn nhằn về việc anh lười bôi thuốc, nhưng tiếng búa đục nghe đã có nhịp điệu hơn, không còn là những âm thanh chát chúa đầy phẫn uất như trước.

Một buổi tối, thôn Bạch Cước chìm trong tĩnh mịch. Ánh trăng tròn vành vạnh treo trên đỉnh núi, soi bóng xuống dòng suối chảy rì rào trước cửa trạm y tế. Như Yên đang ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ, cố gắng viết báo cáo về tình hình dịch tễ của thôn dưới ánh đèn dầu leo lét. Gió núi thổi vào qua những khe cửa gỗ mục nát, làm ngọn đèn chao đảo, suýt tắt.

Bỗng nhiên, có tiếng gõ cửa "cộc... cộc...". Như Yên ngẩng đầu, tự hỏi ai lại đến trạm vào giờ này. Cô mở cửa và ngạc nhiên khi thấy Lục Tấn đứng đó. Anh mặc chiếc áo khoác xanh công nhân đã sờn vai, trên tay ôm một tấm bảng gỗ lớn được bọc kỹ trong lớp bao tải dứa.

"Anh Lục? Có chuyện gì sao? Vết thương của anh bị đau à?" – Như Yên lo lắng hỏi ngay theo bản năng nghề nghiệp.

Lục Tấn không trả lời, anh khập khiễng bước vào trong, đặt tấm bảng xuống mặt bàn. Anh lẳng lặng tháo lớp bao tải. Dưới ánh đèn dầu vàng vọt, một tấm biển hiệu bằng gỗ bách thơm nức hiện ra. Hai chữ "TRẠM Y TẾ" được chạm nổi vô cùng tinh xảo, nét chữ thanh thoát như rồng bay phượng múa, viền xung quanh là những họa tiết lá thuốc nam mềm mại.

"Biển cũ sắp rơi rồi, gió to sẽ đập vào đầu cô. Tôi tận dụng gỗ thừa, làm cho cô cái mới." – Lục Tấn nói, ánh mắt nhìn đi chỗ khác để tránh cái nhìn sững sờ của Như Yên.

Như Yên sờ tay lên mặt gỗ láng mịn, cảm nhận được tâm huyết của người thợ đặt vào từng đường nét. Cô cảm động đến mức sống mũi cay cay. Ở thành phố, người ta tặng nhau hoa, tặng nhau quà cáp đắt tiền, nhưng chưa bao giờ cô nhận được một món quà chứa đựng sự quan tâm thầm lặng và bền bỉ như thế này.

"Đẹp quá... Lục Tấn, anh thật sự là một nghệ nhân. Sao anh lại nói mình chỉ đóng được quan tài?"

Lục Tấn cười nhạt, một nụ cười thoáng qua đầy cay đắng: "Nghệ nhân mà chỉ còn một chân thì cũng chỉ là kẻ bỏ đi thôi. Cô không cần khen lấy lòng tôi."

"Tôi không khen lấy lòng!" – Như Yên nghiêm túc nhìn anh. "Anh có đôi bàn tay mà hàng ngàn người thợ mơ ước. Lục Tấn, anh không phải là kẻ bỏ đi. Chính anh đã cứu đứa bé hôm mưa gió đó, và chính anh đang giúp tôi làm tốt công việc ở đây. Anh mới chính là người đang cứu lấy cái trạm y tế sắp sập này."

Lục Tấn nhìn vào đôi mắt sáng rực của Như Yên, lần đầu tiên anh không quay mặt đi. Trong gian phòng nhỏ hẹp, mùi gỗ bách thơm nồng hòa quyện với mùi thuốc nam dịu nhẹ, tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ lùng.

Anh cầm lấy cái búa nhỏ mang theo, lẳng lặng leo lên chiếc thang cũ, đóng lại tấm biển mới lên vị trí cũ. Mỗi tiếng búa gõ vào tường đá như gõ vào trái tim Như Yên. Khi anh bước xuống, cô đưa cho anh một cốc nước ấm, hai người đứng lặng yên dưới hiên nhà, nhìn ánh trăng bạc phủ lên những cánh đồng trần bì xa xa.

"Như Yên này... tại sao một người như cô lại tình nguyện ở lại đây?" – Lục Tấn đột ngột hỏi.

Như Yên im lặng một lúc, rồi khẽ đáp: "Vì ở đây, tôi thấy mình thực sự được cần đến. Ở thành phố, tôi chỉ là một con số, một bánh răng có thể thay thế. Còn ở đây, nếu tôi đi, bà con sẽ lại phải tìm đến thầy cúng. Và... ở đây có những người khiến tôi muốn bảo vệ."

Câu nói cuối cùng của cô rất khẽ, tan vào trong gió núi, nhưng Lục Tấn nghe rất rõ. Anh không nói gì, chỉ siết chặt bàn tay đang cầm bao gậy, lòng thầm hứa sẽ đóng cho cô một bộ tủ thuốc thật chắc chắn, để cô không còn phải lo thuốc bị ẩm mốc mỗi khi mùa mưa về.