Sau vụ cứu đứa bé, dân làng Bạch Cước bắt đầu nhìn Như Yên với ánh mắt thiện cảm hơn. Họ mang đến cho cô khi thì rổ trứng gà, khi thì nắm lá thuốc nam mới hái trên rừng. Trạm y tế nhỏ bé bắt đầu có sinh khí. Tuy nhiên, Như Yên vẫn không quên vết thương ở chân của Lục Tấn. Cô biết nếu không điều trị sớm, phần mỏm cụt của anh sẽ bị nhiễm trùng nặng.
Một chiều nắng đẹp sau cơn mưa, Như Yên xách túi y tế, quyết tâm đến nhà Lục Tấn. Cô thấy anh đang mải mê bào một tấm gỗ lớn, mùn cưa bay trắng xóa cả một góc sân. Khi thấy cô, anh tắt máy, nét mặt hiện rõ vẻ khó chịu.
"Bác sĩ Thẩm, trạm y tế hôm nay vắng khách đến mức cô phải sang đây xem tôi đục gỗ à?"
Như Yên không giận, cô bình thản ngồi xuống chiếc ghế gỗ nhỏ: "Tôi đến để trả tiền xăng hôm trước, và để thực hiện trách nhiệm của một bác sĩ. Anh ngồi xuống đi, tôi cần kiểm tra cái chân của anh."
Lục Tấn định từ chối, nhưng Như Yên đã nhanh tay kéo ống quần của anh lên. Cô hít một hơi thật sâu. Khớp nối giữa đùi và chiếc chân gỗ không chỉ sưng đỏ mà còn có dấu hiệu mưng mủ, trầy xước nghiêm trọng. Chiếc chân gỗ này anh tự đẽo dù khéo léo về hình thức nhưng lại quá cứng, không có lớp đệm, cọ xát vào da thịt mỗi ngày khiến vết thương không bao giờ lành.
"Anh điên rồi sao? Anh định tự hành hạ mình đến bao giờ? Nếu không xử lý, anh sẽ phải cắt bỏ thêm một đoạn đùi nữa đấy!" – Như Yên vừa nói vừa nhanh nhẹn lấy nước muối sinh lý và thuốc sát trùng ra.
Lục Tấn định rút chân lại, nhưng đôi tay mảnh mai của Như Yên lại giữ rất chặt. Hơi ấm từ lòng bàn tay cô truyền qua da thịt khiến Lục Tấn sững sờ. Đã lâu lắm rồi, anh không được tiếp xúc gần với một người phụ nữ như thế, nhất là một người có đôi bàn tay mềm mại và mùi hương thanh khiết của thuốc nam.
"Ngồi yên. Đau thì cứ nói." – Cô bắt đầu rửa vết thương. Từng động tác của cô nhẹ nhàng như đang nâng niu một món đồ sứ quý giá.
Lục Tấn quay mặt đi chỗ khác, nhìn về phía dãy núi Bạch Vân xa xăm, giọng anh bỗng trở nên trầm buồn: "Trước đây tôi từng là thợ mộc xây dựng ở Thượng Hải. Tôi có thể đứng trên giàn giáo cao hàng chục mét mà không cần dây bảo hiểm. Nhưng một vụ sập công trình đã lấy đi tất cả. Đôi chân, người yêu, và cả tương lai... Tôi trở về đây đóng quan tài, vì tôi thấy mình cũng chẳng khác gì những cái thây nằm trong đó."
Như Yên dừng tay, cô ngước nhìn anh, đôi mắt lấp lánh sự cảm thông sâu sắc: "Lục Tấn, đôi chân có thể hỏng, nhưng đôi tay này của anh thì không. Tôi đã thấy tấm biển hiệu anh đang đục dở trong xưởng, những đường nét đó không phải của một thợ mộc tầm thường. Anh là một nghệ nhân, đừng để nỗi đau biến mình thành gỗ mục."
Lục Tấn im lặng. Lời nói của cô như luồng gió xuân thổi qua mặt hồ đóng băng bấy lâu trong lòng anh. Anh nhìn Như Yên đang tỉ mỉ băng bó cho mình, dưới ánh nắng chiều, những lọn tóc mai của cô rủ xuống gương mặt thanh tú, trông cô vừa dịu dàng lại vừa kiên định.
"Xong rồi. Ngày mai tôi sẽ lại đến thay băng. Đừng có khóa cửa." – Như Yên đứng dậy, dọn dẹp túi y tế rồi rời đi.
Lục Tấn cúi xuống nhìn cái chân đã được băng bó trắng tinh, gọn gàng. Một mùi thơm nhẹ từ thuốc mỡ và mùi xà phòng trên người cô vẫn còn vương lại trong không gian xưởng mộc toàn mùi gỗ cũ. Anh khẽ thở dài, bàn tay thô ráp chạm vào lớp băng gạc, cảm giác như có một mầm sống nhỏ nhoi vừa mới nảy mầm trong lòng mình.