Khách sạn năm sao nằm giữa lòng thành phố lung linh ánh đèn, nhưng đối với Hạ Vy, bầu không khí bên trong sảnh tiệc lại đặc quánh sự giả tạo. Tiếng vĩ cầm réo rắt, mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với hương rượu Champagne nồng đượm khiến cô cảm thấy khó thở. Hôm nay là tiệc đính hôn của Hạ Lan – chị gái cô.
Hạ Vy đứng ở một góc khuất gần hành lang, xoay nhẹ chiếc ly pha lê trong tay. Cô vừa trở về sau hai năm du học, vốn định lén lút chúc mừng rồi rời đi sớm, cho đến khi cánh cửa lớn của sảnh tiệc mở ra một lần nữa.
Nhật Nam bước vào.
Vẫn là dáng vẻ phong trần đó, nhưng thời gian đã tạc lên gương mặt anh những đường nét sắc sảo và trầm mặc hơn. Anh mặc một bộ suit màu xanh than đơn giản, không cầu kỳ nhưng lại toát ra khí chất áp đảo của một người đàn ông đã đi qua nhiều sương gió. Anh là người cũ của chị gái cô – mối tình khắc cốt ghi tâm mà cả gia đình họ Trần từng tiếc nuối khi tan vỡ.
Hạ Vy cảm thấy tim mình thắt lại một nhịp. Cô vội vã quay mặt đi, lẩn khuất sau một khóm hoa lớn, nhưng hơi thở đã bắt đầu trở nên dồn dập.
Buổi tiệc vẫn tiếp diễn với những lời chúc tụng sáo rỗng. Hạ Vy tìm cách trốn ra ban công phía sau khách sạn để tìm chút không khí trong lành. Gió đêm mơn man trên làn da trần, làm dịu đi cái nóng hầm hập của men rượu. Cô dựa lưng vào lan can đá, nhắm mắt lại, cố xua đi hình ảnh người đàn ông vừa xuất hiện.
"Em vẫn thích trốn vào bóng tối như trước kia."
Một giọng nói trầm thấp, mang theo chút âm hưởng khàn đặc vang lên ngay sát bên cạnh. Hạ Vy giật mình mở mắt. Nhật Nam đã đứng đó từ bao giờ, điềm nhiên tựa lưng vào lan can, đôi mắt thâm trầm như mặt hồ đêm nhìn xoáy vào cô.
"Anh Nam... Anh không ở bên trong chúc mừng chị em sao?" – Vy cố giữ giọng mình thật bình thản, dù bàn tay đang siết chặt lấy tà váy lụa.
Nam không trả lời ngay. Anh tiến tới một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Mùi thuốc lá nhạt quyện với hương gỗ đàn hương từ người anh tỏa ra, bao vây lấy khứu giác của cô. Trong bóng tối của ban công vắng lặng, sự hiện diện của anh trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
"Em biết rõ lý do anh đến đây mà, Vy."
Bàn tay anh bất chợt nâng lên, ngón cái khẽ lướt qua gò má nóng bừng của cô. Cái chạm ấy nhẹ như lông vũ nhưng lại mang theo một sức nóng kinh người, khiến Vy run rẩy không thôi. Cô muốn lùi lại, nhưng sau lưng là lan can đá lạnh lẽo, còn trước mặt là lồng ngực vững chãi của người đàn ông đáng lẽ cô phải gọi bằng "anh".
Ánh đèn từ sảnh tiệc hắt ra một dải sáng mỏng manh, đủ để Vy nhìn thấy sự khao khát đầy nguy hiểm trong đôi mắt anh. Anh cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả lên môi cô. Trong không gian chỉ có tiếng gió và tiếng tim đập thình thịch, ranh giới của sự đúng sai bỗng chốc trở nên mờ mịt.
Ngay giây phút đó, Vy biết rằng, ngày cô trở về không phải để bắt đầu một cuộc sống mới, mà là để lún sâu vào một vùng cấm địa mà cô chưa bao giờ có thể thoát ra.